Làm nhà máy ĐHN nổi trên biển và ý đồ của TQ
Trung Quốc rất quan tâm đến công nghệ nhà máy ĐHN nổi trên biển, mục đích của họ là gì?
Trong bài viết của mình TS
Trần Đại Phúc, một chuyên gia có nhiều năm hoạt động trong ngành năng
lượng hạt nhân đã đưa ra góc nhìn của mình trước việc Trung Quốc dự định
sẽ làm nhà máy điện hạt nhân (ĐHN) nổi trên biển để cung cấp cho các cơ
sở trên Biển Đông.
Nga giúp Trung Quốc xây nhà máy ĐHN nổi
Sau hợp đồng cung
cấp khí đốt Trung-Nga mega khổng lồ được ký với giá 400 tỷ US$
(292.000.000.000 €), tiếp đến lĩnh vực hợp tác hạt nhân dân sự cũng được
tăng cường.
Ngay trong đầu năm 2014, Giám đốc
điều hành của tập đoàn hạt nhân Rosatom, ông Sergei Kiriyenko, thông báo
rằng nhóm của ông coi là thị trường châu Á Thái Bình Dương là ưu tiên
của mình.
Ngày 29/7, Tổng giám đốc của CNNC (China
National Nuclear Company), Qian Lin, và Djomart Aliyev, Tổng giám đốc
Rusatom ở nước ngoài, một công ty con của Rosatom, đã ký một thỏa thuận
khung mở đường cho việc thành lập một nhóm công tác phối hợp xây dựng
Nga-Trung Quốc của các nhà máy ĐHN nổi.
Theo giám đốc của Rusatom, Dzhomart Aliyev, "Các lò phản ứng hạt nhân có tiềm năng đáng kể."
Ông
cũng lưu ý rằng hiện có hai hình thức, các lò phản ứng nổi và cố định.
Mục tiêu là để cung cấp các giải pháp năng lượng ở những nơi khó tiếp
cận như vòng tròn Bắc Cực hoặc cơ sở hạ tầng dầu khí ngoài khơi.
Đối
với ông Aliyev, nhà máy ĐHN nổi có tiềm năng lớn. Một nhà máy nổi có
thể được trang bị một động cơ có thể kéo đi. Nó có thể kết nối với cơ sở
hạ tầng ven biển hoặc neo đậu gần khu vực có nhu cầu năng lượng.
Nhà
máy ĐHN nổi có thể cung cấp các nhu cầu của cộng đồng trong việc tiếp
cận khó khăn nằm ở miền Bắc Trung Quốc và vùng Viễn Đông, và cả các khu
công nghiệp lớn như giàn khoan dầu.
Theo nghiên cứu, nhà máy ĐHN nổi an toàn hơn với chi phí sản xuất thấp hơn và có nhiều ưu điểm.
Các
kỹ sư tại Viện Công nghệ Massachusetts (MIT: Massachusetts Institute of
Technology)) và Đại học Wisconsin và Chicago cho rằng, dựa trên những
bài học của thảm họa Fukushima Daiichi, việc thực hiện một nhà máy ĐHN ở
ngoài biển sẽ tránh rủi ro từ thảm họa sóng thần và các hiện tượng tự
nhiên không thể dự đoán khác.
Trên thực tế, toàn
bộ nhà máy ĐHN nổi sẽ được neo chặt dưới đáy biển và cách bờ biển khoảng
cách 10 km. Điện sản xuất có thể được chuyển vào đất liền qua cáp ngầm
dưới biển.
Trước đó các hệ thống và trang thiết bị
(dưới hình dạng modules) sẽ được lắp ráp tại một xưởng đóng tàu cho mục
đích này. Nhà máy ĐHN nổi này có một số lợi ích trong trường hợp đóng
cửa và tháo dỡ. Nó có thể kéo đến cơ sở chuyên môn để tháo dỡ và do đó
có thể bảo vệ ô nhiễm của địa điểm trong thời gian dài.
|
| Nhà máy điện hạt nhân nổi này có thể di chuyển tới vị trí nào cần thiết |
Nhà máy hạt nhân nổi trên sà lan
Nhà
máy ĐHN nổi, một thiết kế của Mỹ - Sturgis (MH-1A) với công suất 45 MW
được xây dựng vào năm 1967 bởi các kỹ sư quân sự của Mỹ để cung cấp điện
cho khu kênh đào Panama.
Ý tưởng của các nhà máy
ĐHN nổi, được thiết kế bởi người Mỹ trong những năm 1960 sau đó lại được
nổi lên vào năm 1990 tại một cuộc họp giữa giáo viên Larion Lebedev,
Giám đốc viên nghiên cứu và phát triển của Cơ quan Năng lượng nguyên tử
Liên bang Nga Rosatom với các nguyên thủ của Guatemala, Nicaragua và El
Salvador. Trong khi Nga phế thải nhiều tàu ngầm, các nguyên thủ quốc gia
này muốn tận dụng các tàu ngầm đó ngoài bờ biển của họ để tạo ra điện
và nước ngọt!
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, có những
vấn đề lớn, đặc biệt là bởi vì các lò phản ứng của tàu ngầm không được
thiết kế để đáp ứng, áp dụng cho lợi ích dân sự. Lý do là vì các lò phản
ứng hạt nhân bị giới hạn ở mức 20% U235. Tuy nhiên, kỹ sư hải quân
Sergei Kiriyenko, hiện là người đứng đầu Rosatom, cuối cùng được thuyết
phục về tính hợp lệ của dự án và hỗ trợ dự thảo sà lan với năm bộ trưởng
kế tiếp. Cuối cùng đến tháng 6/2010, tại St Petersburg ra mắt của
“Akademik Lomonosov”, sà lan của nhà máy điện hạt nhân nổi đầu tiên của
Nga.
Nhà máy ĐHN nổi trên sà lan đầu tiên trên thế
giới được ra mắt long trọng và sau đó khởi hành từ St Petersburg,
LB-Nga. Sà lan này với chiều dài 144 mét, rộng 30 mét, đã được đưa vào
vận hành tháng 4/2012.
Sà lan này có đủ chỗ ở
trong điều kiện thoải mái một đoàn thủy thủ 58 người, và hoạt động theo
mỗi “ca” là ba tháng. Tuy nhiên, trước khi di chuyển đến bán đảo
Kamchatka ở Thái Bình Dương, nơi mà nhà máy điện hạt nhân nổi “Akademik
Lomonosov” sẽ được lắp đặt ngoài khơi thành phố Vilyuchinsk, nhà máy ĐHN
nổi đã dừng lại tạm thời tại Murmansk để ‘nạp’ nhiên liệu uranium.
Nó
mang theo một lò phản ứng hạt nhân với nhiên liệu (được làm giàu tới
14% U235) tương đương với ba chu kỳ nhiên liệu, đủ để vận hành trong hai
mươi năm, sau đó các sà lan nhà máy ĐHN nổi sẽ trở lại cảng để rút
nhiên liệu đã chạy và bảo dưỡng hoàn toàn.
Ở trung
tâm của sà lan có hai lò phản ứng loại KLT-40S nhỏ. Mỗi LPUHN có 35 MW
(trong tổng số 70 MW). Công suất này cũng đủ để sản xuất năng lượng
nhiệt cần thiết để khử muối trong nước biển 240.000 m3 mỗi ngày hoặc
cung cấp điện cho một thành phố có 200.000 cư dân. Một lò phản ứng với
công suất tối đa 300 MW điện có thể được cài đặt trên sà lan.
LPUHN
KLT-40S dựa từ kinh nghiệm của 460 tàu ngầm và 15 tàu phá băng của
LB-Nga, một số trong những lò phản ứng đã hoạt động hơn 200.000 giờ.
Chúng bao gồm 4 hệ thống an toàn thụ động và 6 hệ thống an toàn chủ
động.
Các sà lan với vỏ kép có thể chịu được sự tấn công của một quả ngư lôi. Sự phá hủy do máy bay cũng được dự trù trong thiết kế.
Tại
cuộc họp ngày 25 tháng 1 tại trường Arts et Métiers tại Paris, Giáo sư
Lebedev rất hài lòng khi nhớ lại rằng khi tàu ngầm Kursk bị chìm ở biển
Barents vào tháng 8 năm 2000, sau một vụ nổ phá hủy tàu ngầm Kursk, lò
phản ứng đã được dập tắt tự động và an toàn. Sau khi thu hồi tàu ngầm,
người ta nhận thấy LPUHN vẫn trong tình trạng hoàn hảo và có thể được
khởi động lại!
(còn tiếp)
TS Trần Đại Phúc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét