Vẽ lại biên giới hàng hải, TQ châm ngòi xung đột
Việc
Trung Quốc ngang nhiên vẽ lại biên giới hàng hải khiến láng giềng và cả
Mỹ lo ngại, vì nguy cơ xung đột thậm chí là chiến tranh. Nhưng liệu sự
gây hấn ấy là để phản ánh một nước đang tăng cường sức mạnh hay một quốc
gia phải đối mặt với cuộc khủng hoảng pháp lý?
Tại bến
cảng yên tĩnh ở bờ biển của Palawan, hòn đảo phía tây Philippines, tàu
bè đông đúc người qua lại, người bán dạo bận rộn vận chuyển các sản phẩm
tươi sống tới chợ. Mỗi chủ nhật, nhà thờ đông nghịt người. Các biển
hiệu trên những cửa hàng nhỏ hoặc nhà hàng viết bằng nhiều thứ tiếng như
Hàn Quốc, Việt Nam, Trung Quốc hay tiếng Tagalog (Philippines).
Hòn
đảo này nằm trong vùng biển nhộn nhịp nhất thế giới, trải dài từ mũi
nam của bán đảo Triều Tiên đến quần đảo Indonesia. Vùng biển ấy luôn là
lộ trình mở cho giao lưu văn hóa, thương mại. Và giờ đây, cách bờ biển
Palawan không xa có một khu vực ngày càng trở nên nguy hiểm và khó
lường. Mọi thứ xuất phát từ việc Trung Quốc đẩy mạnh "tái tạo' các biên
giới hàng hải của khu vực.
Hơn bao giờ hết, Bắc Kinh đã bắt đầu
khẳng định yêu sách chủ quyền với hơn 80% Biển Đông, vùng biển mà họ coi
thuộc về quyền sở hữu của mình qua cái gọi là "bản đồ đường chín đoạn".
Bản đồ này là "dấu tích" của kỷ nguyên dân tộc chủ nghĩa đầu thế kỷ 20
tại Trung Quốc. Nó không có sự công nhận của quốc tế và bị lãng quên cho
tới khi Trung Quốc gần đây hồi sinh nó. Đường chín đoạn giờ đây hiện
diện trong mọi bản đồ Trung Quốc. Thậm chí, kể từ năm 2012, nó còn được
đưa vào hộ chiếu mới cấp cho công dân Trung Quốc.
Còn đường gọi là
đường lưỡi bò (theo cách 'khoanh vùng' từ bờ biển phía nam Trung Quốc
với toàn bộ khu vực chiếm gần 40% giao thương thế giới và gồm những lộ
tình nhập khẩu dầu quan trọng của Trung Quốc thông qua eo biển Malacca).
Một nhà quan sát từ thế kỷ 16 đã nói rằng "Bất kể ai là chúa tể của
Malacca người đó để tay lên cổ họng Venice" - để diễn giải về tầm quan
trọng trong hàng hải của khu vực này.
![]() |
| Một đội tàu hải quân TQ tập trận tác chiến ở Biển Đông. Ảnh: Chinamil |
Cư
dân ở những tiền đồn như Palawan ở rìa phía đông của "9 đoạn" cảm thấy
bị bao vây. Ngư dân vào vùng biển mà tổ tiên họ bao thế hệ trước được tự
do đi lại nay tự cảm thấy rủi ro và nguy hiểm trong một cuộc tranh
chấp. Dân địa phương sợ hãi vì có rất nhiều tàu thuyền Trung Quốc và các
tàu quân sự. Edwin Seracarpio là chủ thuyền 52 tuổi nói: "Người Trung
Quốc nói nó thuộc về sở hữu của họ".
Chiến dịch bành trướng
Nếu
Trung Quốc có thể áp đặt ý chí của họ ở Biển Đông với các bên cạnh
tranh khác trong tuyên bố chủ quyền đều là những nước châu Á nhỏ và yếu
hơn, thì họ sẽ có được sự đảm bảo an ninh lớn hơn cho lội trình cung cấp
dầu thô và các loại hàng hóa khác. Họ có quyền tiếp cận độc quyền với
các ngư trường phong phú và trữ lượng dầu lớn, có 'tầng đệm' tốt hơn để
chống lại cái mà Trung Quốc gọi là sự xâm nhập của hải quân Trung Quốc,
và thứ vị thế họ tìm kiếm bấy lâu nay là bá chủ Thái Bình Dương.
Có
thể cho rằng, họ sẽ đạt được sự bành trướng lãnh thổ lớn nhất hơn bất
kỳ quốc gia nào kể từ khi Nhật Bản chiếm giữ những vùng đất châu Á rộng
lớn vào nửa đầu thế kỷ 20.
Sự bành trướng của Trung Quốc đã được
dự đoán từ lâu. Theo rất nhiều nhà quan sát, một cuộc chiến tranh Lạnh
mới với Trung Quốc đang trỗi dậy tìm cách gạt bỏ ảnh hưởng quân sự Mỹ
khỏi tây Thái Bình Dương là không thể tránh khỏi. Cuộc xung đột như thế
tất nhiên sẽ gây nguy hiểm dù xảy ra ở bất kỳ lúc nào vì Mỹ chắc chắn sẽ
nỗ lực đáp trả. Nhưng ngạc nhiên và đáng lo lắng ở chỗ, dường như khả
năng cuộc xung đột ấy đang được đẩy mạnh hơn bao giờ hết trong hai năm
qua.
Đột ngột và mạnh mẽ, Trung Quốc bắt đầu khuếch trương các
lợi ích quân sự của mình ra khắp khu vực khiến láng giềng và Mỹ phải
cảnh giác và thận trọng.
Kể từ giữa 2013, Trung Quốc dường như
không phân biệt chọn lựa, áp dụng mọi cách để thúc đẩy yêu sách chủ
quyền ở vành đai phía đông. Tháng 7, một nhóm tàu chiến Trung Quốc từ
cảng phía nam lần đầu tiên đã 'chu du' quanh Nhật Bản. Bắc Kinh có lẽ
muốn gửi đi hai thông điệp: rằng họ sẵn sàng đứng lên đấu với đối thủ
'truyền kiếp lịch sử' và rằng Trung Quốc không còn kiềm chế ở những gì
họ gọi là Chuỗi đảo đầu tiên đang cản trở sự tiếp cận dễ dàng của hải
quân với vùng biển mở Thái Bình Dương.
Ngay trước lễ Tạ ơn năm
ngoái, Bắc Kinh ra thông báo bất ngờ về "vùng nhận diện phòng không",
đòi kiểm soát không phận phía trên vùng biển nằm giữa Trung Quốc và Nhật
Bản, không chỉ bao gồm các khu vực mà Nhật tuyên bố chủ quyền mà còn
gồm cả vùng thuộc chủ quyền Hàn Quốc. Lầu Năm Góc đã điều đóng máy bay
giám sát qua khu vực này thường xuyên để khẳng định không để ý tới hành
động của Trung Quốc. Tuy nhiên, Mỹ cũng khuyến cáo các hãng hàng không
thương mại chú ý đến quy định mới của Trung Quốc.
Không 'tha' cả đối tác
Chỉ
ít ngày sau khi vùng nhận diện phòng không được công bố, tàu sân bay
duy nhất của Trung Quốc mang tên Liêu Ninh lần đầu tiên đã ra biển với
đầy đủ nhóm tàu tác chiến hộ tống. Hành động này đã tái hiện lại nền
ngoại giao pháo hạm mà các nước phương Tây tiến hành ở thế kỷ trước. Đầu
tháng 12, một tàu hộ tống Liêu Ninh đã có sự đối đầu nguy hiểm với tàu
tuần dương Mỹ Cowpens. Tàu Mỹ có nhiệm vụ dõi theo hoạt động của Liêu
Ninh ở vùng biển quốc tế thì tàu Trung Quốc đột ngột xuất hiện ngay phía
trước, buộc Cowpens chuyển hướng để tránh một vụ va chạm. Báo chí Trung
Quốc cho rằng, Cowpens đã vi phạm "lớp bảo vệ nội tuyến". Sau vụ việc
này, Hải quân Mỹ tuyên bố việc né tránh tàu không nên được xem là tiền
lệ. "Quân đội Mỹ, lực lượng của tôi ở Thái Bình Dương sẽ hoạt động tự do
ở vùng biển quốc tế", Đô đốc Samuel J. Locklear, đứng đầu Bộ chỉ huy
Thái Bình Dương của Mỹ khẳng định "Chúng tôi hoạt động ở đây... và đó là
thông điệp cho mọi quân đội đang hoạt động trong khu vực".
Tháng
1/2014, một nhóm tàu khác của hải quân Trung Quốc đã tới tận James
Shoal, nơi Malaysia tuyên bố chủ quyền. Và trong buổi lễ trên boong tàu,
các thủy thủ đã khẳng định "quyết tâm bảo vệ lợi ích hàng hải của Trung
Quốc".
Tháng 2, ba tàu chiến Trung Quốc thực hiện tuần tra ở Ấn
Độ Dương, lần đầu tiên đi qua Eo Sunda nằm giữa Java và Sumatra của
Indonesia và cuối cùng là tới cả Đảo Christmas thuộc lãnh thổ Australia
mà không hề có thông báo trước. Trung Quốc, đối tác thương mại lớn nhất
của Australia đã không hài lòng với thỏa thuận lịch sử giữa Mỹ và Úc cho
phép Mỹ điều động luân phiên lực lượng lính thủy đánh bộ tới một căn cứ
ở phía bắc Úc.
Thẩm Đinh Lực - nhà phân tích an ninh nổi tiếng
Trung Quốc giải thích việc tuần tra này trên tờ Sydney Morning Herald:
“Mỹ có lợi ích trong sự can thiệp Trung Quốc thống nhất Đài Loan, và
việc họ liên minh quân sự trong khu vực là để phục vụ mục tiêu này.
Australia nằm trên bàn cờ chiến lược của Mỹ cho mục đích ấy. Australia
sẽ không trông mong đi theo Mỹ để đe dọa Trung Quốc mà không tự gây tổn
thương".
Những tháng sau đó, Trung Quốc đã tăng tốc hơn với các
hành động khiêu khích. Đầu tháng năm, với gần trăm tàu hộ trống và gồm
cả tàu hải quân, Trung Quốc đã kéo giàn khoan nước sâu trị giá 1 tỉ USD
ra khu vực cách bờ biển VN chỉ 120 hải lý để sẵn sàng hoạt động. Trung
Quốc tuyên bố giàn khoan này được triển khai ở lãnh hải của họ cho dù nó
rất gần bờ biển VN và nằm trong phạm vi 200 hải lý của VN, khu vực được
luật quốc tế công nhận là vùng đặc quyền kinh tế với các nước ven biển.
Trung Quốc cũng đang sử dụng các chiến thuật ít gây hấn quân sự
hơn nhưng lại không kém phần trắng trợn để khẳng định sự kiểm soát ở
Thái Bình Dương. Đó là làm đảo nhân tạo ở vùng biển tranh chấp thuộc
quần đảo Trường Sa. Họ hy vọng sử dụng sự hiện diện của mình trên các
đảo này để hỗ trợ cho yêu sách chủ quyền với vùng nước lân cận.
Một
khi Trung Quốc làm theo cách của mình trong giai đoạn đầu sẽ chủ yếu
diễn ra ở Biển Đông với các láng giềng nhỏ hơn ở Đông Nam Á thì cuối
cùng, cuộc 'chinh chiến' sẽ mở rộng hơn sang cả với Nhật Bản và vùng phụ
cận.
Và kỳ tiếp theo sẽ là những nhìn nhận của các nhà ngoại
giao, quân sự ở các nước láng giềng Trung Quốc trước các vụ xâm nhập của
Trung Quốc cũng như đánh giá khả năng đáp trả của Mỹ.
Còn nữa
Minh Tâm(Theo theatlantic)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét