Sự giả trá và khó lường của Trung Quốc
Trung Quốc hưởng lợi từ mối bất hòa Nga-Mỹ, sẵn sàng dùng Nhật Bản làm vật tế thần và bất ngờ tấn công kẻ yếu hơn.
Giữa dòng Nga-Mỹ
Nga
và Mỹ hiện đều là những mục tiêu ưu tiên trong chính sách đối ngoại của
Trung Quốc. Thế nhưng, những rạn nứt trong quan hệ Nga-Mỹ ngày càng gia
tăng, thậm chí được đánh giá ở mức cao chưa từng thấy kể từ sau Chiến
tranh Lạnh, đang khiến Trung Quốc lâm vào tình thế khó xử. Do những mối
quan hệ kinh tế, chính trị và chiến lược với cả hai cường quốc trên,
Trung Quốc sẽ khó mà đứng ngoài cuộc kiểu “tọa sơn quan hổ đấu” hoặc
“ngư ông đắc lợi” dù Bắc Kinh cũng được hưởng chút lợi lộc từ mối bất
hòa này.
|
| Tổng thống Nga Vladimir Putin (phải) và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình |
Cả
cuộc khủng hoảng Crimea lẫn phản ứng của phương Tây đều làm Bắc Kinh
thêm lo lắng. Do những quan ngại bấy lâu về các phong trào ly khai tại
Tây Tạng, Tân Cương và Đài Loan, Trung Quốc không muốn việc Nga sáp nhập
Crimea trở thành một tiền lệ nữa của việc phân tách lãnh thổ sau khi
một quốc gia bên ngoài can thiệp bằng quân sự.
Thêm
vào đó, việc phương Tây quyết định leo thang đối đầu bằng cách áp đặt
những lệnh trừng phạt kinh tế khắc nghiệt với Nga đã khiến vấn đề trở
nên nan giải hơn với Trung Quốc.
Với tình hình của
mình, Trung Quốc hẳn không muốn khuyến khích chủ nghĩa ly khai lan tràn
trong hệ thống quốc tế. Nhưng việc Liên Xô tan rã, liên bang Nam Tư bị
chia cắt trong bạo lực, quốc gia Nam Sudan ra đời và tương lai ngày càng
rõ rệt về sự hình thành một quốc gia độc lập của người Kurd từ các mảnh
vỡ của Iraq và Syria, đều đang cho thấy xu hướng mạnh mẽ này.
Mặt
khác, giới lãnh đạo Trung Quốc cũng không muốn tham gia chiến dịch của
phương Tây nhằm chống lại Nga. Nga không chỉ là một đối tác quan trọng
trong Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO), mà Bắc Kinh và Moskva đang có
nhiều lợi ích kinh tế chung quan trọng tại Trung Á và các khu vực khác
trên thế giới. Thỏa thuận khí đốt trị giá khoảng 400 tỷ USD mà hai nước
mới ký kết chính là hình ảnh tiêu biểu của mối quan hệ chiến lược này.
Trung
Quốc cũng mong muốn thúc đẩy hợp tác với Nga do những vấn đề an ninh
sát sườn tại Đông Á. Lo lắng trước những động thái tăng cường liên tục
của liên minh Mỹ-Nhật, quan hệ của Mỹ với Việt Nam, Philippines và các
“đối thủ” khác của Trung Quốc trong các tranh chấp lãnh thổ tại Biển
Đông, Trung Quốc dù muốn cũng không mấy dễ chịu khi góp một tay làm suy
yếu Nga tại thời điểm Bắc Kinh cũng cần sự hỗ trợ của Moskva.
Cũng
có những đồn đoán về việc Trung Quốc không hài lòng khi Nga khuyến
khích ly khai tại các vùng lãnh thổ tiếp giáp với Nga, thế nhưng vì Mỹ
và các đồng minh ở Đông Bắc Á, Trung Quốc chưa thể tham gia cùng phương
Tây trừng phạt chống Nga. Thay vào đó, Trung Quốc sẽ tiếp tục theo đuổi
một lập trường trung gian, thận trọng, tránh xa lánh cả Nga lẫn Mỹ.
Với
những sự kiện vừa qua, Trung Quốc có thể đang ngả hơn về phía Nga bởi
họ được hưởng lợi và cũng bởi một lý do khác là tham vọng của Nga được
đánh giá không “đáng sợ” bằng tham vọng của Mỹ. Dù sao, ở thời điểm này,
Nga cũng chỉ được xếp là một cường quốc đang suy yếu và chỉ có thể tập
trung vào các khu vực xung quanh biên giới của mình.
Lưỡng lự với Nhật Bản
Trong
khi khó xử trong mối quan hệ tay ba với Nga-Mỹ, Trung Quốc cũng đang
mắc kẹt trong mối quan hệ với Nhật Bản. Việc đối thoại cấp cao
Trung-Nhật được nối lại bên lề APEC tại Bắc Kinh vừa qua sau 3 năm gián
đoạn đã cho thấy bộ mặt bối rối của Trung Quốc. Bắc Kinh giống như một
kẻ giận hờn bỏ đi nhưng lại tiếc nuối và luôn ngoái đầu nhìn lại.
|
| Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình bên lề APEC tại Bắc Kinh ngày 10/11 |
Hồi
tháng Tám vừa qua, tại thủ đô Naypido của Myanmar, Ngoại trưởng Nhật
Bản Kishida và Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị hội đàm sau hai năm
gián đoạn. Trong cuộc hội đàm bí mật, Ngoại trưởng Kishida kêu gọi thực
hiện đối thoại cấp cao Nhật-Trung bên lề APEC. Đáp lại lời kêu gọi,
Ngoại trưởng Vương Nghị cho rằng “cho đến nay thì vẫn khó khăn”.
Cho
tới nay, hai vấn đề lớn nhất khiến quan hệ Trung-Nhật đóng băng là
tranh chấp lãnh thổ trên biển Hoa Đông và lịch sử, trong đó có việc giới
lãnh đạo Nhật Bản thăm viếng đền Yasukuni.
Không
phủ nhận việc Nhật Bản là bên chủ động tổ chức cuộc gặp giữa Thủ tướng
Shinzo Abe và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Đại lễ đường nhân dân
hôm 10/11, song nó sẽ không thể diễn ra nếu Trung Quốc không muốn. Hai
nền kinh tế lớn thứ nhì và thứ ba thế giới này rõ ràng rất đang cần
nhau. Họ cũng cần nhau để giải quyết một loạt các vấn đề khu vực và quốc
tế khác có ảnh hưởng trực tiếp tới quyền lợi của mình, trước hết một
Triều Tiên đang ngày càng tỏ ra “bướng bỉnh”.
Chính
vì cả hai đều mong muốn nên chỉ cần động thái tích cực từ Nhật Bản,
phía Trung Quốc đã đồng ý tổ chức cuộc gặp với điều kiện Thủ tướng Abe
phải cam kết rõ ràng về việc không viếng đền Yasukuni – nơi mà Bắc Kinh
cho là đền thờ tội phạm chiến tranh.
Tuy nhiên,
không có gì đảm bảo cuộc hội đàm giữa ông Abe và ông Tập Cận Bình sẽ dẫn
tới những thay đổi “bước ngoặt” trong quan hệ song phương. Trung Quốc
đang cần một “đối thủ” thậm chí một “kẻ thù” để che mờ những vấn đề nội
bộ.
Sự thật thì trong nhiều tháng qua, các bài chỉ
trích Nhật Bản xuất hiện trên các phương tiện truyền thông Trung Quốc
hầu như hàng ngày và người tiêu dùng Trung Quốc tẩy chay một số hàng hóa
của Nhật Bản. Khi cần, Trung Quốc rất có thể lại làm nóng lên vấn đề
tranh chấp lãnh thổ và lịch sử, sẵn sàng hi sinh một số lợi ích kinh tế
để giải quyết tình hình nội bộ.
Nếu kể thêm cả Ấn
Độ, thì Trung Quốc đang bất hòa với các cường quốc chủ chốt trong khu
vực và thế giới. Tất nhiên, Trung Quốc sẽ tiếp tục các bước đi chiến
lược, trong đó có việc giải quyết mối quan hệ với các nước này, để đạt
được mục đích của mình (Giấc mơ Trung Hoa). Thế nhưng, điều đáng lưu ý
là theo thói quen được “binh pháp” cha ông để lại, Trung Quốc sẽ “giả
trá” để né đối thủ “hùng mạnh” rồi bất ngờ tấn công đối thủ yếu hơn.
Bảo Minh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét