Nga-Mỹ đang nói lời đường mật về Ukraine?
Nga, Mỹ bỗng chốc thay đổi thái độ về cuộc khủng hoảng Ukraine, phải chăng đã đến hồi kết cho đất nước Đông Âu này?
Cái bắt tay của Nga - Mỹ
Bên
lề hội nghị Thượng đỉnh APEC tổ chức ở Bắc Kinh (Trung Quốc), Ngoại
trưởng Mỹ John Kerry và Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov đã có một cuộc
hội đàm. Cả hai bên phát đi những tín hiệu tích cực xung quanh điểm nóng
Ukraine.
Ông John Kerry đã thừa nhận trước báo
giới: "Đúng là chúng tôi có một số bất đồng về một số vấn đề trên thực
địa Ukraine. Nhưng chúng tôi đã nhất trí trao đổi thông tin về tình hình
quốc gia này, đặc biệt là biên giới. Chúng tôi sẽ tiếp tục đối thoại."
Trong
cái bắt tay đầy cởi mở ấy, Ngoại trưởng Mỹ cho biết Washington sẽ can
dự vào Ukraine một cách đúng đắn theo tiêu chí hòa giải, đối thoại. Và
Ngoại trưởng Nga lập tức tán thưởng: "Nếu Mỹ quan tâm tới việc đóng góp
vào quá trình hòa giải ở Ukraine, và tổ chức đối thoại giữa Kiev và phe
nổi dậy, tôi tin đây sẽ là một bước đi đúng hướng và đáng hoan nghênh."
|
| Ngoại trưởng Mỹ John Kerry và Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov bên thềm hội nghị APEC |
Trước
khi có cái bắt tay ấy, Nga đã bất ngờ đổi giọng về vấn đề cuộc bầu cử
của những người ly khai ở Donetsk và Lugansk - khởi điểm của mâu thuẫn
mới giữa Nga và phương Tây.
Trợ lý Tổng thống Nga,
ông Yury Ushakov tuyên bố: "Quan điểm của Nga là rất rõ ràng. Chúng tôi
tôn trọng ý nguyện của người dân. Nhưng tôn trọng và công nhận là hai
khái niệm hoàn toàn khác nhau. Ở đây, chúng tôi đã chọn từ tôn trọng."
Nói
như vậy, phải chăng Nga chưa công nhận kết quả bầu cử ấy, phải chăng
Nga chưa coi Lugansk và Donetsk là hai quốc gia mới thành lập trên lãnh
thổ Ukraine? Nếu quan điểm của Nga như vậy, chẳng có lý do nào khiến
phương Tây phải giận dỗi với nước Nga.
Thực tế chứng minh ngược
Nga,
Mỹ đang thể hiện những thái độ vô cùng tích cực trong lần giáp mặt này.
Điều này gợi nhớ người ta đến thời điểm trước khi cuộc bầu cử Quốc hội
Ukraine diễn ra, phía Nga cũng nhiệt tình rút gần 2 vạn quân đang đồn
trú ở biên giới Ukraine về các căn cứ sâu trong lãnh thổ.
Từ
động thái đó, Ngoại trưởng Nga và Mỹ cũng đã gặp nhau để đàm phán về
một điều gì đó. Sau khi đàm phán, trước báo giới, họ cũng đưa ra những
thông tin đầy tích cực: quyết tâm thực hiện ngừng bắn, tìm cách đưa
Ukraine đến với các biện pháp hòa giải... Nhưng thực tế cho thấy, máu
vẫn đổ và súng vẫn nổ ở các tỉnh miền Đông. Không có gì thay đổi.
Phải
chăng lần này, họ cũng chỉ đưa ra cho nhau những thông điệp ngoại giao?
Điều này là tất yếu. Có thể khẳng định khó có gì thay đổi tích cực ở
cục diện quốc gia Đông Âu này, bởi quan điểm của Nga Mỹ hoàn toàn mâu
thuẫn và không dễ thỏa hiệp.
Nhưng dù có là những
ngôn ngữ ngoại giao, thì trên bàn đàm phán ấy, họ vẫn phải dựa vào
trên thực địa chiến trường để đặt điều kiện với nhau.
Để
làm rõ những vấn đề trên thực địa, trước hết cần phải xét đến hai cuộc
bầu cử vừa diễn ra trên đất Ukraine. Bầu cử Quốc hội Ukraine hồi cuối
tháng 10/2014 khẳng định thêm một bước tiến trong việc hợp thức hóa
chính quyền Kiev. Nhưng thực tế, những người miền Đông không bỏ phiếu.
|
| Nhân viên ủy ban bầu cử địa phương kiểm phiếu tại một điểm bỏ phiếu ở thành phố Kramatorsk, miền đông Ukraine ngày 26/10. |
Với
phương Tây, chính quyền Kiev là đại diện cho Ukraine trên trường quốc
tế, khẳng định họ đang nắm quân bài "chính diện" trong tay. Nhưng thực
tế chứng minh ngược, Kiev không đại diện cho 100% nhân dân Ukraine. Tính
toàn vẹn của quốc gia ấy là không có.
Điểm được
duy nhất của phương Tây trong cuộc bầu cử này, đó là phe chủ chiến, phe
bài Nga thắng thế hoàn toàn. Từ bây giờ, Ukraine (hoặc phần lớn Ukraine)
sẽ đi theo quỹ đạo mà phương Tây sắp đặt. Nhưng xét về bản chất, từ
cuộc bầu cử Tổng thống hồi tháng 5/2014 cho đến nay, chính quyền Kiev
không hề thay đổi, chỉ đơn thuần là chia bè kết đảng và tranh giành
quyền lực.
Còn với cuộc bầu cử thứ hai ở Lugansk và
Donetsk. Dù Nga có tuyên bố không công nhận hai nhà nước này, thì thực
tế cũng không có gì thay đổi. Ly khai vẫn kiên trì đi theo con đường của
họ. Và tất nhiên, con đường đó đối lập với phần Ukraine còn lại thân
phương Tây. Dù thế nào thì người ly khai vẫn hướng về Nga.
Dù
Nga, Mỹ đang thể hiện một sự nhã nhặn đến ngạc nhiên với nhau, nhưng
thực tế những gì diễn ra ở Ukraine hoàn toàn chứng minh ngược lại, đường
ai nấy đi.
Cuộc cờ không có thế hòa
Người
ta nghĩ rằng đã đến lúc đẩy cuộc cờ Ukraine vào thế cờ hòa. Mỹ không
còn hứng thú, Nga cũng đã yên vị với Crimea xinh đẹp, Lugansk và Donetsk
trù phú. Ly khai hãy yên ổn với quy chế đặc biệt, và Kiev thì ổn định
đất nước để hòa mình vào EU. Ai cũng có phần của người đó. Nhưng xem ra,
cả Nga và Mỹ chưa muốn dừng cuộc chơi ở đây.
Xét
về tương quan lực lượng hai bên, có thể thấy rằng người ly khai đang
ngày càng vững thế hơn Kiev. Nếu Mỹ và EU muốn viện trợ vũ khí, thậm chí
là can thiệp quân sự hoặc cứu trợ tài chính, họ sẽ vấp phải sự phản đối
của chính Quốc hội nước họ.
|
| Chiến sự ở Ukraine vẫn diễn ra đều đặn |
Những
gì mà Mỹ và EU có thể thực hiện hiệu quả nhất lúc này là áp đặt các
lệnh trừng phạt kinh tế vào nước Nga. Mỹ có thể ít nhưng EU chắc chắn sẽ
khốn đốn vì những đòn trả đũa của Nga.
Trong khi
đó, Kiev đối diện với hai vấn nạn. Thứ nhất, ngân khố của họ trống trơn,
kho vũ khí của họ sắp cạn, họ không thể theo đuổi cuộc chiến tranh tổng
lực như điều đã làm cách đây vài tháng. Thứ hai, họ không có năng lượng
để sống qua mùa đông chứ đừng nói tới vận hành xe tăng, máy bay. EU
không bơm tiền giúp Ukraine trả nợ, cánh cửa sẽ ngày càng hẹp lại với
Kiev.
Nhưng ngược lại, người miền Đông đang ngày
càng chắc chân. Khi Lugansk, Slavyansk, Donetsk mới bước đầu biểu tình
cướp chính quyền, Kiev đã không thể khuất phục họ. Và cho đến nay,
Lugansk và Donetsk đang trở thành những thế lực hoàn toàn cân bằng, thậm
chí là lấn lướt trên chiến trường.
Nga vẫn miệt
mài bơm hàng cứu trợ cho ly khai, giữa tháng 11 tới sẽ là chuyến hàng
thứ 8. Về khí đốt, năng lượng, ly khai sẽ không phải lo với "bầu sữa" từ
nước Nga. Quan điểm của Nga với miền Đông Ukraine là không thay đổi, và
họ không bị chi phối bởi Quốc hội hay các mối đe dọa khác. Không như
Mỹ, Washington còn đang phân tâm với kẻ thù lớn hơn là IS.
Trong
cục diện này, Nga sẵn sàng chơi hết sức. Bởi với Nga, nhiệm vụ làm cho
vùng đệm trước cửa ngõ Moscow dày dặn và trung thành là nhiệm vụ tối cần
thiết. Quyết tâm của hai bên với điểm nóng này hoàn toàn khác nhau, nên
dù cho Mỹ cây có muốn lặng, nhưng chắc chắn gió Nga sẽ chẳng đừng.
Một
thế lực khác không muốn Ukraine trời yên bể lặng đó chính là Kiev. Một
khi điểm nóng này được giải quyết bởi hòa giải, những mục tiêu chính trị
của lực lượng bài Nga sẽ không thể thực hiện. Tiếp đến, không chiến sự,
không có việc viện trợ tiền hay vũ khí. Cái kho trống rỗng của Kiev,
món nợ khổng lồ dầu khí của Kiev sẽ lấy tiền đâu để trả?
Đó
là lý do vì sao Kiev phải kiểm tra hộ chiếu của người dân nước họ, phải
bãi bỏ quy chế đặc biệt của những người ly khai. Thực tế, Kiev muốn
chiến tranh hơn là hòa giải dân tộc.
Câu chuyện ở đây không còn là Nga muốn gì, Kiev hay ly khai muốn gì? Mà Mỹ sẽ phải ứng phó với cục diện này thế nào!
Đỗ Minh Tú
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét