'Rút ruột' tài nguyên khoáng sản phải tử hình!
Tài nguyên khoáng sản là tài sản của
toàn dân. Nếu tiếp tay thông qua cấp phép tràn lan cũng là tham ô tài
sản phải xử khung hình phạt cao nhất.
Trao đổi với Đất Việt, Ủy
viên Ủy ban Tư pháp của Quốc hội Đỗ Văn Đương cho rằng: "tội tham ô có
khung hình phạt cao nhất của Bộ Luật hình sự là tử hình nếu gây hậu quả
nghiêm trọng. Như vậy trong quản lý tài sản quốc gia là tài nguyên
khoáng sản mà tham ô thì cứ đúng khung hình phạt đó mà chiểu theo, đó là
tử hình".
"Rút ruột" tài sản quốc gia mà cứ kiểm điểm mãi?
Theo
ông Đương, tài nguyên khoáng sản là tài sản của toàn dân thế nhưng thực
tế nhiều năm qua tài sản này đã bị 'rút ruột' nghiêm trọng mặc dù được
phân quyền quản lý tới từng địa phương.
Cho rằng
không dễ gì để có được giấy phép khai thác khoáng sản, thế nhưng tình
trạng cấp phép tràn lan thời gian qua đã đặt ra nghi vấn về sự tiếp tay
thông đồng của cán bộ có thầm quyền trong việc cấp giấy phép cho cát
tặc, vàng tặc và các loại khoáng sản khác.
Theo Bộ
Tài nguyên và Môi trường (Bộ TN&MT) hiện cả nước có khoảng 5.000 mỏ,
điểm quặng với trên 60 loại khoáng sản. Một số loại khoáng sản có tiềm
năng đủ để khai thác, chế biến quy mô công nghiệp với thời gian lâu dài
như: bauxit, titan-zircon, đất hiếm, than, apatit, đá hoa trắng, cát
trắng, đá vôi làm nguyên liệu xi măng, nước khoáng - nước nóng...
Tính
đến tháng 5/2013, cả nước có 79 giấy phép thăm dò khoáng sản do Bộ
TN&MT cấp; 503 giấy phép khai thác khoáng sản do các cơ quan Trung
ương cấp còn đang hoạt động, chưa kể 4.200 giấy phép do UBND các tỉnh,
thành cấp đang có hiệu lực.
Tuy số lượng giấy phép
được cấp nhiều như vậy nhưng chỉ khoảng 30-40% số doanh nghiệp (DN), tổ
chức và cá nhân khai thác khoáng sản báo cáo định kỳ, song ngay cả
thông tin trong báo cáo cũng chưa đầy đủ, chưa chính xác. Bởi vậy, Nhà
nước không kiểm soát được sản lượng khai thác thực tế của DN, đồng nghĩa
với việc không nắm được thực trạng tài nguyên khoáng sản, nguồn lực
phát triển đất nước.
Câu chuyện này thực tế đã kéo
dài mấy chục năm qua, để rồi đến bây giờ ngay cả ông Lại Hồng Thanh, Cục
trưởng cục Kiểm soát hoạt động Khoáng sản, Bộ TN&MT phải thừa nhận:
Nhà nước hiện không nắm được thực trạng “tài sản” của mình cũng như
không kiểm soát được sản lượng khai thác của doanh nghiệp.
“Với
các doanh nghiệp, trách nhiệm thực hiện quản lý tài sản của nhà nước
còn nhiều bất cập. Nhà nước chưa kiểm soát được lượng khai thác của
doanh nghiệp. Công tác thống kê kiểm kê chưa được thực hiện nên không
kiểm soát được nguồn thu từ thuế tài nguyên. Việc báo cáo định kỳ, thống
kê kiểm kê còn chưa tốt, phụ thuộc hoàn toàn vào báo cáo của doanh
nghiệp”, ông Thanh cho biết.
Không chỉ cấp phép
tràn lan, tình trạng khai thác khoáng sản lậu nhiều năm qua vẫn tồn tại
song cũng chưa có giải pháp quản lý hữu hiệu.
Chính
từ thực tế này, ông Đương bức xúc: “Ăn gần hết tài sản quốc gia mà cứ
kiểm điểm, tới đây phải có quy định xử lý hình sự phải cao nhất đến
chung thân, tử hình. Cứ chiểu theo đúng Bộ Luật hình sự vì tiếp tay rút
ruột khoáng sản cũng là tham ô, tham nhũng".
|
| Ảnh: minh họa |
Không quy được trách nhiệm
Trao
đổi với Đất Việt, Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện
Chiến lược, Bộ Công an cho rằng việc thất thoát khoáng sản gắn với cái
gốc đó là trách nhiệm cá nhân từ hệ thống không rõ. Thực tế hiện nay
đang không quy được trách nhiệm.
"Ngay cả đến
chuyện giám sát thực thi, rất buồn là chỉ có 30% doanh nghiệp báo cáo,
vậy 70% kia ở đâu? Đất nước này bó tay với lượng doanh nghiệp này hay
sao? Chúng ta có UB kinh tế của Quốc hội, có Ban kinh tế trung ương vậy
vai trò ở đâu?. Trách nhiệm giám sát của chúng ta đang rất kém!", Thiếu
tướng Cương nói.
Cái gốc của chúng ta là không ai
chịu trách nhiệm trước người dân Việt Nam. Không có cá nhân nào cả. Có
tình trạng này là vì hiện trách nhiệm đang chồng chéo và không minh
bạch.
"Việc quản lý này chắc chắn phải giao cho bộ
TN&MT. Khi đã gắn trách nhiệm phải giao đủ quyền cho họ và dứt khoát
phải tạo điều kiện. Khi đủ quyền và điều kiện làm việc rồi, họ làm
không thành công thì mới xử lý.
Quản lý như hiện
nay là đang nửa vời. Giao quyền mới được 1/3, một người làm quy hoạch,
sau đó người lo xuất khẩu khoáng sản lại là người khác. Như vậy miếng ăn
ngon nhất thì anh xuất khẩu ăn hết. Vấn đề gốc là luật pháp chung
chung. Nếu tôi là giám đốc doanh nghiệp tôi cũng xử lý để có lợi", Thiếu
tướng Cương nói thẳng.
Chính từ thực tế này nên đề
xuất xử lý ở khung hình phạt cao nhất là phạt tù chung thân, tử hình
nếu để xảy ra sai phạm nghiêm trọng trong quản lý tài nguyên quốc gia
được giới chuyên môn cho rằng sẽ là "đòn" mạnh để chống tham nhũng trong
lĩnh vực này.
Bích Ngọc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét