Biển
Đông: Có âm mưu ngầm phá hoại, khiêu khích?
(Tuần Việt Nam)
Người
dân chỉ mong tất cả đều bình tĩnh và sáng suốt. Đoàn
kết là sức mạnh, nhưng phải là sự đoàn kết có tri
thức. Chúng ta chỉ lên án nhà cầm quyền Bắc Kinh, chứ
những người dân TQ yêu hòa bình là bạn của chúng ta.
"Mồi
lửa nhỏ" của hai Thế chiến
Sự
việc Đại công tước Franz Ferdinand của Áo - Hung bị một
phần tử dân tộc chủ nghĩa người Serbia tên là Gavrilo
Princip ám sát tại Sarajevo vào ngày 28/6/1914 được coi là
"giọt nước tràn ly" châm ngòi cho cuộc Chiến
tranh thế giới lần thứ nhất. Cuộc Chiến tranh thế
giới lần thứ hai cũng bắt đầu từ những sự kiện
rất nhỏ như làn sóng bài ngoại (người Đức và người
nói tiếng Đức) ở các vùng lãnh thổ lúc đó thuộc
Tiệp Khắc, và sau này là Ba Lan.
Cả
hai cuộc chiến tranh đều có những nguyên nhân lớn, sâu
xa, là những mâu thuẫn đối nội của các quốc gia và
mâu thuẫn giữa các quốc gia có quyền lợi không đồng
đều về thuộc địa và tầm ảnh hưởng trên thế giới
không thể dung hòa được. Trên thế giới xuất hiện một
thế lực mới tham gia vào bàn cờ địa chính trị và
nhanh chóng đẩy một số sừng sỏ cũ về xâm chiếm
thuộc địa trở thành những huyền thoại của quá khứ.
Đó
là trường hợp của nước Mỹ và điển hình thể hiện
ở những cuộc chiến tranh của nước này với Tây Ban
Nha. Sau những cuộc xung đột giữa hai quốc gia này,
Puerto Rico và Philipinnes từ thuộc địa Tây Ban Nha trở
thành những thành viên của Thịnh vượng chung Hoa Kỳ.
Hai cuộc đại chiến thế giới, đều có yếu tố can dự
của Hoa Kỳ và đều có yếu tố muốn trở thành một
thế lực bá chủ của nước Đức.
Chúng
ta còn phải nhớ một điều là cuộc chiến tranh thế
giới lần thứ hai nổ ra chỉ bắt đầu bằng những xung
đột quân sự hạn chế, mang tính cục bộ, "Cuộc
chiến tranh kỳ lạ"; khi mà các nước Đế quốc Anh,
Pháp... ký hiệp ước bảo vệ Tiệp Khắc, tuyên chiến
với Đức sau khi Tiệp Khắc bị xâm lược, nhưng hoàn
toàn không làm gì cả. Hoa Kỳ chỉ thực sự tham chiến
sau sự kiện trận Trân Châu Cảng tháng 12/1941; và cũng
chỉ hạn chế đánh nhau với Nhật, hỗ trợ vật chất
khí tài cho Anh và Liên Xô (với Liên Xô là các hợp đồng
"thuê mượn" (lend-lease) và đều phải thanh toán
bằng vàng ròng).
Giàn
khoan Hải Dương 981 của TQ. Ảnh:
THX
Trung
Quốc muốn trở thành một thế lực
Dường
như, trong sự lớn mạnh về kinh tế của Trung Quốc, đã
hội đủ tất cả những điều kiện để họ tham dự
vào một cuộc chiến mới. Trong bài viết Giàn khoan: TQ
mưu toan một mũi tên trúng đích nào?, tôi đã bàn về
những vấn đề nội tại của TQ hiện nay và cả những
mong muốn của lãnh đạo TQ trong giai đoạn đầu thế kỷ
21 đầy thách thức này. Ở đây, tôi xin điểm lại một
chút những chi tiết của lịch sử liên quan đến cái gọi
là "mong muốn của lãnh đạo TQ".
Nước
Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa từ khi lập quốc, ngày
1/10/1949 đến nay, đã chưa bao giờ thực sự đứng trong
một liên minh khăng khít về mọi mặt. Hay nói cách khác,
TQ có thể thu nạp các chư hầu theo kiểu thích cho sống
thì sống, thích cho chết thì chết, chứ không hề thích
đứng dưới trướng ai, càng không thích chư hầu lớn
mạnh.
Vì
thế mà nếu như với Nam Tư tách ra khỏi khối XHCN ở
Đông Âu để theo đuổi một đường lối phát triển
riêng, thì TQ cũng lại tách ra khỏi hệ thống, nhưng theo
cách đối đầu, đối đầu với Liên Xô. Quan hệ rạn
nứt từ thời "Bác Stalin - Bác Mao" kéo tiếp đến
thời Khrushev và đỉnh điểm chính là cuộc xung đột
biên giới VN - TQ năm 1979.
Cũng
trong thời gian đó, TQ có những bước đi ngoại giao mang
tính chính trị kinh tế có tính toán rất rõ rệt với
Hoa Kỳ, song luôn luôn ở mức quan hệ hạn chế: mở rộng
về kinh tế nhưng dè chừng, giữ miếng về quân sự và
chính trị.
Hai
mươi nhăm năm, đó là mốc thời gian đánh dấu sự chấm
dứt tạm thời cuộc đối đầu quân sự VN - TQ kéo dài
hơn 10 năm. Thời gian đó đủ để TQ lớn mạnh, xây dựng
một nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, trở thàng công
xưởng của thế giới và bắt đầu bành trướng trên
phạm vi toàn cầu cả về đầu tư kinh tế lẫn nhân lực,
một cái nhân lực vô biên đến mức toàn cầu không có
đối thủ. Cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu vừa ảnh
hưởng đến kinh tế TQ, vừa đem lại những cơ hội cho
hàng hóa sản xuất rẻ về giá thành.
Nếu
như nước Nga tìm lại vị thế của mình trong khu vực
các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ, thì TQ cũng muốn
trở thành một thế lực. Và thế là có những sự kiện
giàn khoan Hải Dương 981 những ngày này.
Công
nhân phản ứng việc kích động bạo lực khiến công ty
đóng cửa. Ảnh:
Facebook Thiên Định
Bảo
vệ tài sản cho đất nước
Từ
hôm 13/5, rộ lên những tin tức về công nhân Bình Dương
đập phá nhà máy của người TQ, Đài Loan... Rồi lại
nghe thêm những thông tin không chính thức nữa là công
nhân VN phần lớn mới chỉ có những hoạt động mang
tính đình công để phản đối "vụ giàn khoan Hải
Dương 981"; việc đập phá có những nhóm người đáng
ngờ thực hiện, nhưng mới dừng ở mức đập phá những
thứ dễ gây ấn tượng, song giá trị lại thấp như cửa
kính.
Báo
chí lâu nay nói nhiều đến việc làn sóng người lao động
TQ ồ ạt đổ sang ta - sự mất cân bằng về chất lượng
và cả số lượng lao động dẫn đến tình trạng đó,
phần lớn lỗi là do VN. Nhưng nếu nhà máy của người
TQ đầu tư trên đất nước VN, thì đó là tài sản của
VN. Đồng thời theo luật thì công ty có vốn đầu tư
nước ngoài thành lập trên lãnh thổ VN là doanh nghiệp
VN chứ không phải là doanh nghiệp nước ngoài nữa. Nghĩa
là thực tế, nếu có chiến tranh thì họ có muốn mang
tài sản về nước, cũng khó mà thực hiện được.
Xin
nhắc lại lịch sử, sau chiến tranh thế giới lần thứ
nhất, để chấm dứt xung đột quân sự song phương giữa
Nga và Đức, lúc này nước Nga Xô-viết (từ thập kỷ
1920 trở đi là Liên Xô) còn phải đàm phán với nước
Đức về những tài sản của doanh nghiệp Đức đã đầu
tư trên đất nước Nga từ trước chiến tranh. Với VN
ta, những câu chuyện về "quốc hữu hóa" hay
"công tư hợp doanh" còn như vừa mới hôm qua. Vậy
đấy, với người VN, thì những tài sản dù của người
TQ đầu tư trên đất nước ta, cũng là của nước VN, và
chúng ta có nghĩa vụ phải bảo vệ chúng, cho đất nước,
cho tương lai.
Và
cũng xin nhắc một vấn đề nữa đã thuộc về lịch sử
nhưng không hề lỗi thời. Trước hai cuộc Thế chiến
tôi đã lướt qua trên đây, là thời gian của những hoạt
động tình báo nhộn nhịp: thu thập tin tức, vận động
quan hệ, xui nguyên giục bị, xui Đông giục Tây, ngấm
ngầm phá hoại, khiêu khích chia rẽ... Chúng ta không vội
kết luận điều gì, nhưng tại sao những điều đó lại
không có thể đang xảy ra trên đất nước chúng ta?
Hai
mươi nhăm năm cũng là mốc kỷ niệm sự kiện Thiên An
Môn (tháng 4-6/1989), TQ có vẻ cũng đang cần một cuộc
xung đột quân sự mới để làm "cú hích", vừa
dẹp yên đối nội, vừa tạo đà phát triển trong giai
đoạn mới. Có thể, họ chỉ muốn một cuộc xung đột
hạn chế mang tính cục bộ hoặc khu vực - điều này chỉ
có thời gian mới có thể trả lời được. Nhưng chúng
ta cũng có thể đoán được vài chi tiết.
Khi
gây hấn đến mức ngang ngược như vậy, chắc chắn, họ
phải tính đến khả năng xung đột quân sự. Chắc hẳn
giữ chỗ nào, đánh chỗ nào, họ có kế hoạch cả rồi.
Nhưng làm gì, thì cũng phải tính - vì một hành động
quân sự không bao giờ chỉ bó hẹp giữa hai quốc gia cả,
mà khả năng lan rộng của nó, bao giờ cũng có.
Trong
hai cuộc Thế chiến, Hoa Kỳ can dự dần dần, từng
bước... Bởi vậy, trong bối cảnh hiện nay, ngay từ
những giai đoạn đầu tiên, đừng hi vọng Hoa Kỳ sẽ
tham dự trực tiếp. Nhưng trong tương lai nếu xung đột
lan rộng ảnh hưởng đến các quốc gia khác, trong đó có
các đồng minh của Hoa Kỳ, thì việc can dự từ gián
tiếp đến trực tiếp từng phần không phải là không có
khả năng.
Và
xin đừng quên nước Nga, một đất nước vốn đang tồn
tại nhiều tranh chấp biên giới và lãnh thổ với TQ, và
cũng hoàn toàn không thích một ông hàng xóm lớn mạnh,
lại tiềm tàng sự thay đổi chính sách như chong chóng,
nay bạn mai thù như vậy. Nước Nga, can dự vào các sự
kiện hiện tại và tương lai trên biển Đông như thế
nào, chúng ta cũng hãy chờ xem, nhưng chắc là nếu tình
hình không dịu đi, thì chắc là sẽ sớm thôi. Mạnh mẽ,
thì chắc là chưa, vì tình hình Đông Ukraina còn đang bận
rộn, nhưng thái độ rõ ràng, chắc là cũng sẽ phải bày
tỏ.
Lại
phải nhắc lại một cuộc xung đột mang tính gây thù
chuốc oán nữa - xung đột biên giới năm 1962 của TQ với
Ấn Độ, mà bây giờ hàng nghìn cây số vuông vẫn nằm
trong tay TQ. Nếu như Tây Tạng luôn tiềm tàng khả năng
bất ổn, một cuộc chiến trên biển Đông với VN mà làm
nổ ra những biến cố ở Tây Tạng, tại sao Ấn Độ lại
đứng ngoài và không nắm lấy cơ hội?
Về
đối nội, có vẻ lần này, khác những lần trước,
"giàn khoan Hải Dương 981" có khi lại là một
trong các yếu tố ảnh hưởng đến tình hình bên trong
TQ, chứ không theo hướng "dẹp yên". Thế giới
và tình thế đang diễn ra trên nó, đã thay đổi quá
nhiều.
Làm
cái gì, cũng phải tính toán trước sau - tất cả ai cũng
vậy, chắc chắn là ở mức độ quốc gia và quốc tế,
các nước đều có những tính toán cân nhắc thiệt hơn.
Còn ở mức người dân, chỉ mong tất cả đều bình tĩnh
và sáng suốt. Đoàn kết là sức mạnh, nhưng phải là sự
đoàn kết có tri thức. Chúng ta chỉ lên án nhà cầm
quyền Bắc Kinh, chứ những người dân TQ yêu hòa bình là
bạn của chúng ta...
Phúc
Lai
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét