Không quân Trung Quốc: Thua xa Mỹ, vẫn còn phụ thuộc Nga
Tuy đã có nhiều tiến bộ nhưng không quân chiến thuật Trung Quốc vẫn còn một khoảng cách rất xa mới đuổi kịp hai ông lớn Nga, Mỹ.
Trung Quốc nỗ lực xây dựng lực lượng không quân hùng mạnh
Vào
năm 2011, Trung Quốc đã khoe khoang một video công nghệ máy bay chiến
đấu phản lực mới, rất giống một đoạn trong bộ phim “Top Gun” của Mỹ. Bộ
phim bom tấn của năm 1986 này hiện đã được người Trung Quốc thêm vào một
tình tiết tương tự là các phi công nước này đã vượt qua đối thủ, nhái
“y chang” diễn xuất của Tom Cruise.
Ngay từ khi trở
thành Chủ tịch Ủy ban Quân sự Trung ương vào tháng 11-2011, ông Tập Cận
Bình đã tập trung nâng cao sức mạnh cho lực lượng không quân. Trong
chuyến đi thăm đơn vị không quân ở Bắc Kinh tháng 4-2014, ông Tập đã kêu
gọi chỉ huy và chiến sỹ “nhanh chóng xây dựng một lực lượng không quân
nhân dân mạnh mẽ, làm chủ bầu trời, công thủ toàn diện”.
Giới
truyền thông Trung Quốc cho biết, bốn năm vừa qua là “thời kỳ hoàng
kim” của không quân nước này, đạt được những đỉnh cao về nhiều mặt, bao
gồm máy bay chiến đấu tàng hình thế hệ 5 đầu tiên do Trung Quốc tự chế
tạo là J-20 vào năm 2011 và Y-20 - chiếc máy bay vận tải tầm xa đầu tiên
vào năm 2013.
Ngoài ra, Trung Quốc còn đang phát
triển năng lực tấn công tầm xa bằng cách mở rộng phạm vi hoạt động của
các máy bay ném bom chiến lược, máy bay tiêm kích bằng cách phát triển
lực lượng máy bay cảnh báo sớm, máy bay tiếp dầu trên không và phát
triển các loại vũ khí tấn công tầm xa trên máy bay.
![]() |
Báo giới Trung Quốc đánh giá, 4 năm qua là “thời kỳ hoàng kim” của không quân nước này
|
Trung
Quốc đã phát triển phương thức tiếp dầu đồng đội (máy bay chiến đấu
tiếp dầu cho nhau) và cải tạo máy bay tiếp dầu HY-6 (biến thể tiếp dầu
trên không của máy bay ném bom H-6), nhờ Nga hoán chuyển máy bay vận tải
hạng nặng Il-76 thành máy bay tiếp dầu Il-78, trang bị thêm chức năng
tiếp dầu cho Y-20.
Ngoài ra, Bắc Kinh cũng dạm mua
máy bay vận tải và máy bay tiếp dầu thế hệ mới Il-476/Il-478 của Nga,
đồng thời nỗ lực phát triển các máy bay chỉ huy - cảnh báo sớm trên
không (AEW&C) họ KJ (KJ-500/2000) nhằm nâng cấp thần tốc khả năng
phục vụ, bảo đảm tác chiến tầm xa cho lực lượng không quân.
Song
song với nỗ lực tự nghiên cứu, chế tạo mới các chiến đấu cơ hiện đại,
Trung Quốc còn lấp chỗ trống trong giai đoạn chờ đợi bằng cách hỏi mua
thêm hàng chục máy bay chiến đấu thế hệ 4++ của Nga là Su-35 Flanker E,
có tính năng tiệm cận chiến đấu cơ thế hệ 5 để thị uy với các nước trong
khu vực.
Theo đánh giá của Lầu Năm Góc hồi tháng 6
vừa qua, “Không quân Trung Quốc đang nỗ lực hiện đại hóa với quy mô
chưa từng có trong lịch sử. Năng lực trên hàng loạt các phương diện như
máy bay, chỉ huy và kiểm soát, phương tiện gây nhiễu, tác chiến điện tử
và thông tin số liệu đều đã được mở rộng và nhanh chóng thu hẹp khoảng
cách với không quân phương Tây”.
![]() |
Máy bay cảnh báo sớm KJ-2000 của không quân Trung Quốc
|
Tuy
nhiên, đánh giá về lực lượng tác chiến trên không Trung Quốc hiện nay,
nhiều chuyên gia quân sự cho rằng, về số lượng tuy đã có thể vượt qua
Nga, nhưng về chất lượng và phân bổ hợp lý cơ cấu lực lượng thì Bắc Kinh
vẫn còn kém Moscow rất xa chứ đừng nói là Washington, không quân nước
này cũng không hề có 1 chút nào kinh nghiệm thực chiến.
Không quân Trung Quốc không so được với Nga, Mỹ
Các
số liệu trong báo cáo của Bộ quốc phòng Mỹ cho thấy, Hoa Kỳ vẫn là nước
đứng đầu thế giới về tiềm lực không quân, với tổng số 2.740 chiếc máy
bay chiến đấu, Trung Quốc đứng thứ 2, với 1.453 chiếc, Nga xếp thứ 3 với
1.438 chiếc.
Số lượng máy bay mà Không quân Trung
Quốc đang sở hữu thoạt nhìn thì có vẻ nhiều nhưng với một đất nước có
diện tích lớn thứ 3 thế giới (hơn 9,5 triệu km2) thì lại là không nhiều.
Ngoài ra, so sánh không quân của các nước không chỉ dựa vào số lượng
máy bay mà còn dựa vào chất lượng máy bay, diện tích đất nước, phạm vi
bảo vệ của mỗi máy bay.
Thực tế, số lượng máy bay
Trung Quốc không là gì so với Mỹ. Chỉ tính riêng số máy bay trang bị
trên 10 tàu sân bay khủng (mỗi tàu mang 90 chiếc) và hàng chục tàu đổ bộ
tấn công (mỗi tàu từ 8-10 chiếc) thì số máy bay của không quân hải quân
Mỹ đã 2/3 số lượng máy bay chiến đấu của Trung Quốc, mà chất lượng thì
hơn hẳn.
![]() |
Không quân Trung Quốc vẫn còn trên dưới 800 “ông lão” giống như J-7
|
Trung
Quốc có thể dễ dàng vươn lên vị trí thứ hai thế giới nếu xét về số
lượng, nhưng thực tế, chất lượng của không quân Trung Quốc còn phải chạy
dài mới tương xứng với vị trí thứ này.
Theo số
liệu của Jane’s Defence Weekly, tính đến hết năm 2013, Trung Quốc còn
đang sử dụng khoảng gần trên dưới 800 máy bay chiến đấu thế hệ thứ 2
chất lượng quá kém như J-7, J-8, Q-5E..., là hàng nhái của Mig-19 và
Mig-21, được Nga chế tạo từ những thập niên 60 thế kỷ trước.
Số
máy bay này trên thực tế chỉ có tác dụng làm tăng số lượng kho vũ khí
không quân Trung Quốc chứ không có khả năng đối phó với các máy bay
chiến đấu hiện đại đang sử dụng trong không quân Mỹ như F-22 Raptor,
F-18 E/F Super Hornet, F-16 C/D và của Nga là Su-30SM, Su-34, Su-35...
Hiện
Trung Quốc chỉ có vài trăm chiếc J-10, J-11, JH-7 là sánh ngang các
chiến đấu cơ thế hệ 4 đời đầu của các cường quốc khác. Ngoài ra, họ cũng
chỉ có số lượng nhỏ các máy bay tiêm kích Su-27 và Su-30MKK mua sắm của
Nga là có tính năng tác chiến tương đối tốt.
![]() |
Máy bay chiến đấu J-11 của không quân Trung Quốc
|
Dự
kiến trong thời gian khoảng 10 năm tới Trung Quốc mới thay thế hết các
chiến cơ thế hệ cũ bằng các loại máy bay mới hiện đại hơn như J-10B,
J-16, J-11BH, J-15. Chắc chắn là khi đó các tiêm kích siêu hiện đại như
Su-35, T-50 của Nga đã được trang bị hàng loạt, còn không quân Mỹ cũng
đã tràn ngập các máy bay chiến đấu tàng hình thế hệ 5 là F-35.
Ông
Scobell nói, lực lượng không quân kiểu cổ điển của Trung Quốc đang cố
gắng chuyển mình, thoát khỏi quan niệm một “lực lượng hỗ trợ tác chiến
mặt đất và phòng ngự trên không”, trở thành lực lượng không quân tầm xa,
có khả năng tác chiến bất cứ địa điểm nào trên toàn cầu. Tuy nhiên, Bắc
Kinh vẫn còn một chặng đường rất dài để đạt được mục đích đó.
Tuy
đã đẩy mạnh phát triển nhưng không quân Trung Quốc vẫn còn những nhược
điểm lớn trên con đường hiện đại hóa, một trong số đó là không thể tự
sản xuất động cơ máy bay chiến đấu phản lực và thiếu rất nhiều trang bị
bảo đảm cho tác chiến không quân.
Trong một bài
báo của tạp chí quốc phòng Jane's Defence Weekly tháng 12 năm 2013 cho
thấy, tỷ lệ số lượng máy bay trực thăng vận tải của không quân Trung
Quốc (PLAAF) và không quân Hoa Kỳ (USAF) là 1 chọi 7, USAF có khoảng 570
chiếc máy bay tiếp dầu trên không, còn PLAAF thì chỉ có vẻn vẹn 10
chiếc, năng lực bảo đảm tác chiến tầm xa quá hạn chế.
![]() |
Trung
Quốc đang mơ tới máy bay tiếp dầu thế hệ mới Il-478, chế tạo trên cơ sở
máy bay vận tải Il-476 của Nga vì H-6Y có khả năng tiếp liệu quá kém
|
Không quân Trung Quốc vẫn chưa thoát phụ thuộc vào Nga
Trung
Quốc hiện vẫn đang sử dụng hàng chục chiếc H-6Y (biến thể tiếp dầu của
dòng máy bay ném bom H-6, chế tạo trên cơ sở máy bay ném bom Tu-16 của
Nga trong thập niên 60), có năng lực tiếp liệu rất thấp. Ngoài ra,
chương trình tiếp dầu đồng đội (máy bay chiến đấu tiếp dầu cho nhau)
cũng chỉ là giải pháp mang tính chiến thuật.
Tuy
Bắc Kinh đang nhờ Nga hoán chuyển máy bay vận tải IL-76 thành máy bay
tiếp dầu IL-48 nhưng đây cũng chỉ là giải pháp tạm thời vì các máy bay
này đã quá cũ, mà hy vọng mua được máy bay tiếp dầu thế hệ mới IL-478
vẫn còn rất xa vời vì Nga vẫn chưa phát triển xong, không quân nước này
còn lâu mới trang bị đủ số lượng.
Ngoài ra, hàng
không mẫu hạm của Trung Quốc vẫn chưa có năng lực tác chiến, tàu sân bay
thế hệ mới vừa được khởi đóng, lực lượng máy bay chỉ huy-cảnh báo sớm
cất cánh từ đất liền, máy bay trinh sát và tác chiến điện tử, tiêm kích
hạm, máy bay cảnh báo sớm trên hạm, năng lực chống ngầm từ trên không
của Trung Quốc gần như là con số 0.
Sớm nhất là đến
năm 2025, khi các tàu sân bay quốc nội thế hệ mới ra đời, máy bay trinh
sát chống ngầm cánh cố định GX-6 hoàn thiện, máy bay cảnh báo sớm trên
không KJ-2000 và tiêm kích hạm J-15 có biến thể nâng cấp, Bắc Kinh mới
thực sự có năng lực tác chiến tầm xa trên không, trong khi đó Washington
và Moscow có lẽ đã tiến xa hơn rất nhiều.
![]() |
Nga đang giúp Trung Quốc hoán chuyển máy bay vận tải Il-76 thành máy bay tiếp dầu Il-78
|
Học
giả chính trị cao cấp Andrew Scobell thuộc công ty RAND (Research and
Development), có trụ sở ở Arlington, Virginia cho biết, không quân Trung
Quốc vẫn còn một số yếu kém còn tồn tại trên con đường hiện đại hóa,
một trong số đó là không thể tự sản xuất động cơ máy bay chiến đấu phản
lực.
Hiện không quân nước này vẫn đang nhập hàng
nghìn động cơ máy bay chiến đấu/vận tải của Nga và Ukraine, dẫn đến tình
trạng phụ thuộc vào yếu tố nước ngoài, một khi gặp bất trắc về yếu tố
chính trị chắc chắn sẽ có những tác động xấu đến ngành công nghiệp chế
tạo máy bay.
Ngoài ra, tuy cũng có nhiều tiến bộ
trong chế tạo tên lửa nhưng Bắc Kinh vẫn còn rất kém trong công nghệ sản
xuất động cơ tên lửa thể tích nhỏ. Vì vậy, không quân nước này vẫn phải
mua hàng nghìn tên lửa chiến thuật phóng từ trên không cho máy bay
chiến đấu, bao gồm cả tên lửa không đối không lẫn tên lửa không đối đất
và chống bức xạ, ví dụ như Kh-31, Kh-58 và Kh-59…
Scott
Bell cho biết, những yếu điểm của ngành công nghiệp chế tạo động cơ máy
bay và tên lửa không thể khắc phục trong một sớm, một chiều. Vì vậy,
trong vài thập kỷ tới Trung Quốc vẫn phụ thuộc vào nhập khẩu máy bay
chiến đấu và động cơ phản lực vector và phần nào là tên lửa chiến thuật
của Nga.
Với những yếu điểm đó, ông Sanders, Giám
đốc Trung tâm nghiên cứu Quân sự Trung Quốc của Đại học Quốc Phòng ở
Washington - đồng chủ biên cuốn “Không quân Trung Quốc: Lí luận phát
triển, vai trò và năng lực”, xuất bản vào năm 2012, đã đưa ra nhận định:
“So với trước đây, Không quân Trung Quốc đã có những tiến bộ lớn, nhưng
vẫn chưa đạt tới trình độ tiên tiến nhất, họ vẫn còn một khoảng cách
rất xa mới đuổi kịp Nga, đừng nghĩ đến việc so với Mỹ”.
Thiên Nam






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét