Bài học Trung Quốc: Bắc Kinh run sợ
(Tin tức 24h) - Căng thẳng tiếp diễn đã bùng phát thành xung đột quân sự và Liên Xô đã có lúc khiến Trung Quốc phải run sợ.
Năm 1968, chiến dịch chuyển
quân từ phía tây sang phía đông của Liên Xô mới bắt đầu đã tạm thời bị
hoãn lại. Lý do: phần lớn lực lượng quân sự Liên Xô đã được huy động để
xâm nhập Tiệp Khắc.
Nhưng cuộc xâm nhập gần như
không có tiếng súng ở Praha đã phải trả giá bằng những vụ nổ súng quy mô
lớn ở biên giới với Trung Quốc.
Mao phản ứng rất
quyết liệt trước việc Matxcova đã dùng xe tăng để hạ bệ một nhà lãnh đạo
cứng đầu ở một nước xã hội chủ nghĩa láng giềng và thay bằng một nhân
vật thân và thần phục Liên Xô.
Không những thế,
đối thủ chính trị chính của Mao trong cuộc đấu tranh trong nội bộ Đảng
là Văn Minh lúc này đang nhởn nhơ ở Matxcova.
Tình
hình nội bộ Trung Quốc và trong ĐCS Trung Quốc lúc ấy cũng rất không ổn
định sau khủng hoảng của phong trào “Đại nhảy vọt” thể hiện qua sự lộng
hành của Hồng Vệ Binh và cuộc đấu tranh trong nội bộ Đảng.
Trong
bối cảnh như vậy, Mao cho rằng Matxcova có tất cả các cơ hội để “diễn
lại” tại Bắc Kinh những gì đã làm ở Praha. Nhà lãnh đạo Trung Quốc này
quyết định phải ra tay trước và ráo riết chuẩn bị cho một cuộc xung đột
quân sự công khai với Liên Xô.
Đầu
tháng 3/1969 tại khu vực đảo Damanski, Trung Quốc đã chủ động gây ra
một cuộc xung đột biên giới, - sự việc không dừng lại ở các vụ chạm súng
lẻ tẻ mà là các cuộc tấn công bằng xe tăng và cả nã pháo hạng nặng vào
đối phương.
Mao tận dụng vụ này để kích động tâm lý bài Nga và ban bố tình trạng sẵn sàng chiến đấu cao nhất trên toàn lãnh thổ Trung Quốc.
Dĩ
nhiên, Mao cũng không có ý định tiến hành một cuộc chiến tranh quy mô
lớn nhưng chính lệnh tổng động viên trên thực tế đã giúp Mao củng cố
chắc chắn quyền lực trong tay mình.
|
| Lính Trung Quốc đang cố đột nhập đảo Damanski, 1969. Ảnh: RIA “Novosti” |
Các
trận đánh trên đảo Damanski cũng gây nên những phản ứng không kém phần
kích động từ phía Kremlin. L.Breznhev và các cộng sự thân cận coi Mao là
một kẻ cuồng tín điên dại và có thể có những hành động phiêu lưu không
thể lường trước.
Nhưng bên cạnh đó, Matxcova cũng
hiểu rằng – Trung Quốc và Quân đội Trung Quốc thực sự là một đối thủ
quân sự đáng gờm. Từ năm 1964 Trung Quốc đã sở hữu bom nguyên tử, còn
Mao cũng đã công khai tuyên bố là Trung Quốc đang chuẩn bị cho một cuộc
chiến tranh hạt nhân thế giới.
V.Kriuchkov, cựu
chủ tịch KGB, trong những năm đó là phó của Iu.Andropov (Chủ tịch KGB),
trong các hồi ký của mình có viết rằng - chính năm 1969, Điện Kremlin đã
hoảng loạn thực sự khi nhận được thông tin qua các kênh điệp báo về
việc vũ khí nguyên tử của Trung Quốc đã được bí mật chuyển đến Rumani.
Trong những năm đó, thủ lĩnh ĐCS Rumani Nicolae Ceauşescu cũng
đang công khai đối đầu với Matxcova, còn Mao thì đang làm mọi cách để
trở thành lãnh tụ của phong trào cộng sản toàn thế giới, làm “người
chiến sỹ thực sự” đấu tranh cho cuộc cách mạng toàn thế giới, thế chỗ
cho “bọn xét lại” Kremlin.
Thông tin về việc bom
nguyên tử Trung Quốc có mặt tại Rumani không được xác nhận, nhưng nó
cũng làm đứt không ít dây thần kinh của L.Breznhev- đã có lúc Matxcova
tính đến khả năng đánh đòn ném bom phủ đầu các mục tiêu hạt nhân của
Trung Quốc.
Cùng lúc đó, tại Albani cũng đã xuất
hiện vũ khí hóa học của Trung Quốc – như đã biết, Bắc Kinh tìm mọi cách
ủng hộ các nước xã hội chủ nghĩa bất đồng với Liên Xô.
Do
cuộc chiến tranh cân não này mà gần 2 tháng liền, các chuyến tàu dân sự
không còn đi lại trên tuyến đường sắt xuyên Xibiri nữa. Thay vào đó, từ
tháng 5-6 năm 1969, từ miền trung Liên Xô đã có hàng trăm toa tàu chở
hàng quân sự được đưa đến phía đông.
Bộ Quốc phòng
Xô Viết phát lệnh tiến hành các cuộc tập trận quy mô lớn, huy động các
bộ tham mưu và các đơn vị của Quân khu Viễn Đông, Quân khu Ngoại Baikal,
Quân khu Xibirri và Quân khu Trung Á.
Từ tháng 5/1969, Liên Xô bắt đầu động viên quân dự bị để bổ sung cho các đơn vị được điều sang Viễn Đông.
Các
sư đoàn Xô Viết được điều thẳng đến biên giới Trung Quốc. Các chương
trình phát thanh của các đài Trung Quốc bằng tiếng Nga liên tục phát đi
các tuyên bố là Trung Quốc không sợ bọn “SS đỏ”.
Các
tướng lĩnh Trung Quốc hiểu rõ rằng nếu muốn thì Liên Xô hoàn toàn có
thể lặp lại những gì họ đã làm với đội quân Quan Đông của Nhật Bản trên
lãnh thổ Trung Quốc trước đây.
Kremlin dù cũng
hiểu là các sư đoàn Xô Viết tập trung trên biên giới với Trung Quốc có
thừa khả năng làm lại những gì đã làm trong tháng 8/1945 (đánh tan đạo
quân Quan Đông của Nhật Bản), nhưng đồng thời cũng không nghi ngờ gì về
việc là sau những chiến thắng ban đầu, chiến tranh sẽ rơi vào một ngõ
cụt chiến lược - Liên Xô sẽ sa lầy trong một cuộc chiến với một nước
Trung Quốc hàng trăm triệu người.
Cả hai bên đều
ráo riết chuẩn bị cho chiến tranh tuy đều rất sợ nhau. Tháng 8/1969, đã
xảy ra các vụ chạm súng giữa Bộ đội biên phòng Liên Xô với lính Trung
Quốc trên khu vực biên giới khu vực hồ Zalanashkol - Kazakhstan với
Trung Quốc. Cả hai bên đều có người chết và bị thương.
|
| Binh lính Trung Quốc tham gia cuốc tấn công lính biên phòng Liên Xô tại khu vực biên giới hồ Zalanashkol, 1969. Ảnh: RIA “Novosti” |
Đến
mùa thu năm 1969, tình hình căng thẳng tạm thời được tháo ngòi nổ khi
chủ tịch Hội đồng bộ trưởng Liên Xô Cosynghin bay đến Bắc Kinh để đàm
phán. Tuy nhiên, sự đối đầu quân sự- chính trị giữa hai bên vẫn tiếp
tục, dù nguy cơ một cuộc chiến tranh lớn đã tạm qua.
Trên
biên giới giữa hai nước trong những năm tiếp theo vẫn có những cuộc đấu
súng và đụng độ, đôi khi sử dụng cả xe thiết giáp và máy bay lên thẳng.
Đón đọc Bài học Trung Quốc: Phần cuối – Cháy nhà hai đầu
Lê Hùng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét