Cuộc
phiêu lưu của Trung Quốc
ở Biển Đông đã thất bại
Bill HAYTON (*)
Theo
mọi thước đo, cuộc phiêu lưu giàn khoan gần đây của
Trung Quốc trên Biển Đông là một thất bại. Không có
một giọt dầu nào được tới tay người tiêu dùng Trung
Quốc; không một tấc biển nào được chinh phục; và
người Mỹ đã hưởng lợi trong khu vực; tình đoàn kết
trong khối ASEAN được củng cố; và vị trí của các phe
phái “thân Bắc Kinh” tại các quốc gia quan trọng, nhất
là tại Việt Nam, đã bị yếu hẳn đi. Những người xây
dựng chính sách ngoại giao của Bắc Kinh đã cho thấy rõ
sự bất tài. Làm sao tình hình chuyển biến xấu như
vậy?
Chúng
ta không thể biết lãnh đạo Trung Quốc muốn đạt mục
tiêu gì khi họ cho phép triển khai giàn khoan lớn nhất
nước, và cả một đạo hải thuyền nhỏ để bảo vệ,
xâm nhập vào vùng biển mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền.
Có vẻ như chiến dịch này không phải là để tìm dầu
lửa, vì còn có nhiều chỗ khác tốt hơn để thăm dò.
Ngày 19-3-2014, công ty Dầu hỏa Ngoài khơi của Trung Quốc
(China National Offshore Oil Company/ CNOOC) tuyên bố là họ
kiếm được một ít khí đốt hạng trung bình tại một
vùng biển không tranh chấp ở gần đảo Hải Nam. Nhưng
việc khai thác vùng này bị hoãn lại. Trong khi đó, họ
mạo hiểm xuống phía nam (quần đảo Hoàng Sa).
Hai
vùng đáy biển mà giàn khoan HS 981 thăm dò không có nhiều
triển vọng về hydrocarbon. Một báo cáo vào năm 2013 của
Cục Quản lý Năng lượng Mỹ cho rằng tiềm năng về
năng lượng ở Hoàng Sa rất thấp. Điều đáng để ý là
công ty CNOOC có nhiều kinh nghiệm thăm dò dầu khí ngoài
khơi lại không tham gia vào cuộc thăm dò này; tuy
nhiên, một công ty con của CNOOC là COSL lại tham gia vận
hành giàn khoan; và toàn bộ chương trình nằm đưới sự
chỉ huy của Công ty CNPC (China National Petroleum Company),
không có kinh nghiệm tìm dầu ngoài khơi bằng CNOOC.
Giàn
khoan HS 981 1
chấm dứt hoạt động 1 tháng sớm hơn dự kiến, trước
khi cơn siêu bão Rammasun ập tới. CNPC tuyên bố giàn khoan
đã kiếm được hydrocarbon, nhưng không cho biết rõ chi
tiết và số lượng. Hầu như chắc chắn là nguồn dầu
khí này không đủ lớn để khai thác vì những lý do
chính trị và kỹ thuật. Cuộc thăm dò này thực ra không
phải để tìm dầu hỏa, người ta chắc chắn đã bỏ
qua một lý do khác. Chúng ta biết là cuộc viễn trình
này không phải là để nâng cao tinh thần dân tộc ở
Trung Quốc, như Andrew Chubb 2
đã nói, các tin tức về sự chạm trán giữa đạo hải
thuyền bảo vệ giàn khoan và lính bảo vệ bờ biển của
Việt Nam đã bị báo chí Trung Quốc bưng bít trong một
tuần lễ.
Tuy
nhiên, có thể có nhiều mục đích chính trị khác. Một
hoạt động to tát như vậy cần phải được lên kế
hoạch rất lâu trước đó, và được cấp lãnh đạo cao
nhất thông qua. Chính quyền Trung Quốc đã tuyên bố giàn
khoan tới vị trí hoạt động từ 3-5-2014, chính xác một
tuần lễ trước ngày khai mạc Hội nghị Thượng đỉnh
ASEAN ở Myanmar. Có lẽ Bắc Kinh hy vọng lập lại sự
thành công mà họ đã gặt hái trong buổi họp Ngoại
trưởng ASEAN ở Phnom Penh vào tháng 7 năm 2012. Lúc đó
ASEAN chia rẽ: Campuchia bác bỏ một Tuyên bố chung, làm
cho Philippines và Việt Nam bị cô lập trong cuộc tranh
chấp về biển với Trung Quốc.
Nếu
Trung Quốc hy vọng tình hình sẽ được tốt như vậy
trong cuộc chạm trán ở Hoàng Sa, thực tế đã xảy ra
hoàn toàn trái ngược. ASEAN đã đoàn kết hơn bao giờ
hết, và ra một Tuyên bố chung, kêu gọi Bắc Kinh lùi một
bước. Đó là lần đầu tiên Tổ chức này lấy lập
trường về vụ HS 981. Vụ này là vụ tranh chấp hoàn
toàn song phương giữa Việt Nam và Trung Quốc, không giống
như vụ tranh chấp về Trường Sa trước kia, liên quan tới
5 quốc gia, kể cả Indonesia. Andrew Chubb đã lý luận là
sự bày tỏ tình đoàn kết một cách lặng lẽ này có
tác động lên Bắc Kinh nhiều hơn là những lời tuyên bố
rầm rộ của Washington.
Một
số bình luận viên cho rằng hoạt động này của Trung
Quốc là một thí dụ điển hình của chính sách “cắt
xúc xích salami” thành từng miếng mỏng. Một quy trình
chiếm đóng Biển Đông được chia thành nhiều giai đoạn,
để không ai chú ý tới. Nhưng nếu mục tiêu của Trung
Quốc như thế, thì cũng là một thất bại, vì sau khi
giàn khoan kéo đi, mặt biển trở lại tình trạng không
ai chiếm đóng. Miếng xúc xich cắt ra lại dính trở lại
cây xúc xích salami.
Bộ Chính
trị Trung Quốc có thể nghĩ
rằng một tuyên bố mạnh mẽ về kiểm soát mặt biển
sẽ củng cố vị thế của Trung Quốc đòi hỏi chủ
quyền trên các hòn đảo. Nhưng cách đáp trả cũa Việt
Nam cũng rất hữu hiệu, chứng tỏ rõ là họ phản đối
sự đòi hỏi chủ quyền này.
Nhà
bình luận người Úc, Hugh White, cho rằng mục tiêu của
Trung Quốc khi gây ra cuộc chạm trán này vì họ cố tình
muốn làm dãn ra và yếu đi sợi dây an ninh gắn bó Mỹ
với Đông Nam Á. Ông nói: “Bằng
cách
sử dụng vũ lực
chạm trán với bạn bè của Mỹ, Trung Quốc làm cho Mỹ
phải chọn lựa giữa việc bỏ bạn bè hay là tranh chấp
với Trung Quốc”. Bắc Kinh cho rằng trước sự chọn
lựa này, Mỹ sẽ rút lui, bỏ mặc kệ các quốc gia bạn
bè, đồng minh .Điều này sẽ làm suy yếu liên minh và
đối tác của Mỹ, giảm sức mạnh của Mỹ ở châu Á,
và tăng cường sức mạnh của Trung Quốc.
Nhưng
Việt Nam không phải là đồng minh của Mỹ. Cho nên hành
động này chỉ phản ánh những vấn đề của riêng Trung
Quốc. Tuy nhiên, khi tạo ra cuộc chạm trán này, Bắc Kinh
đã gặt hái được kết quả hoàn toàn trái ngược với
suy luận của White : đẩy Hà Nội đi gần với Mỹ
hơn. Như quyển sách mới đây của David Elliott đã nói
rõ: “Chiều hướng đối
ngoại bình
thường của Việt
Nam là thân Bắc Kinh, từ hồi họ chấm dứt thân Liên
Xô. Trong hai thập kỷ vừa qua, chỉ khi nào tiếng nói của
phe thân Trung Quốc bị yếu đi, vì va chạm với Trung
Quốc, phe tự do ở Việt Nam mới có thể xoay hướng
chính sách đối ngoại.”
Nhà
phân tích Zachary Abuza 3
đã cắt nghĩa rõ cho chúng ta hiểu tương quan lực lượng
trong giới lãnh đạo cao cấp ở Việt Nam đã thay đổi
như thế nào sau cuộc chạm trán giàn khoan. “Hội nghị
Tháng 6-2014 của Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam
đã đồng thanh kết án sự xâm lấn và chiếm đóng của
Trung Quốc.” Vào cuối tháng 7, Ủy viên Bộ Chính trị
Phạm Quang Nghị đã qua thăm Mỹ, với nội dung hấp
dẫn, theo lời mời của Bộ Ngoại giao Mỹ.
Tóm
lại, dù Trung Quốc muốn gì đi nữa trong việc điều
động giàn khoan HS 981 – ví dụ tìm dầu hỏa, chiếm đất
đai hay có mục đích chiến lược dài hạn – họ đã
không thành công. Làm thế nào để cắt nghĩa sự thất
bại ngoại giao này ? Theo tôi nghĩ, vụ việc này cho
thấy chính sách Biển Đông của Trung Quốc phản ánh
những ưu tiên nội bộ hơn là chính sách ngoại giao. Tóm
gọn lại, Biển Đông là thùng
thịt lợn
khổng lồ 4
cho một số tỉnh ở Trung Quốc, một số ban ngành của
nhà nước, và một số công ty quốc doanh.
Hai
thập kỷ trước, John Garver đã lý luận là Hải quân
Trung Quốc tiến mạnh vào Biển Đông là biểu hiện của
“sự liên kết giữa quyền
lợi quốc gia
và quyền lợi
của giới quan liêu”. Ngày nay, sự liên kết này vẫn
còn đó. Hải quân đã trở nên lớn hơn vì có ngân sách
lớn hơn. Theo sau đó, là những phần thưởng về uy tín,
chức tước và tiền bạc.
Điều
này cũng đúng cho cả Lực lượng Bảo vệ Bờ biển mới
được thành lập – một năm sau khi nhiều cơ quan hải giám
được sáp nhập làm một.
Sau
khi việc sáp nhập hoàn tất, Cơ quan bảo vệ Bờ biển
cần tập trung vào một mục tiêu khác lớn hơn là chuyện
cãi lộn nội bộ. Nó và Hải quân đều tìm kiếm một
công vụ để chứng tỏ là họ có vai trò nào đó, và để
biện minh cho ngân sách chi tiêu của họ.
Và
điều này cũng đúng cho các tỉnh phía nam Trung Quốc. Hải
Nam là một tỉnh nhỏ nhất Trung Quốc , và tương đối
nghèo với nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp.
Trong những năm gần đây, nó đã cố gắng phát triển
nghề cá, và trở thành chuyên gia trong việc xin trợ cấp
nhà nước cho những con tầu đánh cá của họ. Tháng
trước, hãng tin Reuter đã cho biết hàng trăm, và có lẽ
hàng ngàn tàu đánh cá đã được hỗ trợ từ 300 USD
đến 500 USD mỗi ngày để đi đánh bắt trên vùng biển
có tranh chấp. Có một thuyền trưởng thổ lộ: “Chính
phủ hỗ trợ việc đánh cá ở Biển Đông để bảo vệ
chủ quyền của Trung Quốc”. Có lẽ khá chính xác khi
nói rằng chính quyền sử dụng việc đòi chủ quyền
Biển Đông để hỗ trợ cho việc đánh cá. Reuters đã
khám phá ra tám tầu kéo được hạ thủy ở cảng
Dongfang ở Hải Nam, mỗi tầu đã nhận được 322 500 USD
hỗ trợ từ nhà nước.
Các
công ty dầu khí cũng có thể chơi lá bài chủ quyền bằng
những cuộc phiêu lưu bán-tài-chính ở Biển Đông. Vào
tháng 5-2002, Khi NCOOC hạ thủy giàn khoan biển sâu ở
vùng Hoàng Sa HS-981, Chủ tịch công ty này đã
nói : “ Đây là lãnh thổ
di động của
Tổ quốc, và là
vũ khí chiến lược”.
Từ
đó, có vẻ lạ lùng, là CNOOC không được lãnh đạo
cuộc viễn trình ở Hoàng Sa. Tại sao vậy ? Chúng tôi
không rõ chi tiết nội bộ của công ty, nhưng có vài cắt
nghĩa như sau: CNPC có lẽ sẵn sàng chấp nhận rủi ro hơn
là CNOOC, cả về kỹ thuật lẫn chính trị 5.
Đây là lần đầu tiên HS 981 được sử dụng ở vùng
nước sâu, và lần đầu tiên ở vùng biển đang có tranh
chấp. Hay có lẽ là ban quản trị cao cấp của CNPC muốn
nhờ vụ này, thoát được những khó khăn chính trị họ
đang mắc phải 6.
Những lời tố cáo tham nhũng đang đè nặng lên công ty,
và đang trở thành xì-căng-đan chính trị. Có lẽ ban quản
trị CNPC cho rằng việc giơ cao ngọn cờ quốc gia ở vùng
biển đang tranh chấp là một cách để tranh thủ cảm
tình của Bộ Chính trị Trung Quốc và cứu được mạng
mình.
Tất
cả những điều này không có nghĩa là phủ nhận những
người Trung Quốc tham gia cuộc chạm trán này không toàn
tâm tin tưởng vào sự đòi hỏi chủ quyền của Tổ quốc
họ ở Biển Đông. Câu chuyện huyền hoặc về “chủ
quyền không chối cãi được” của Trung Quốc đã được
nhồi nhét vào đầu óc bao nhiêu thế hệ Trung Quốc.
Tôi đã lý luận trong một
bài khác là, lòng tin này phụ
thuộc vào cách cắt nghĩa sai lạc lịch sử Biển Đông
của những người dân tộc chủ nghĩa ở Trung Quốc từ đầu thế kỉ 20.
Nhưng tôi không nghi ngờ gì về việc giới lãnh đạo Trung Quốc
thành thật tin vào điều này.
Tuy
thế, cho những lợi ích nhóm trong hệ thống quan liêu
Trung Quốc, Biển Đông đã trở thành cái bánh piñata
khổng lồ 7,
họ chỉ cần lâu lâu nêu lên vài vấn đề để được
hái trợ cấp từ lãnh đạo cấp trên. Chính sách của
Trung Quốc về Biển Đông không có vẻ là kết luận của
một chuỗi lý luận duy lý, mà là kết quả bất ngờ của
một chiến dịch lobby
của các
nhóm lợi ích 8.
Khi các nhóm này hợp tác với nhau, sức mạnh của chúng
rất lớn: Chúng có thể lái chính sách của Đảng Cộng
sản Trung Quốc theo hướng có lợi cho chúng. Một điều
mà chúng có thể đồng ý – hoặc là vì lý tính, hay vì
tinh thần dân tộc, an ninh, lợi nhuận... – là Trung Quốc
phải tiếp cận các nguồn tài nguyên ở Biển Đông.
Tuyên
truyền của Trung Quốc đã chinh phục được nhiều nhà
bình luận. Huyền thoại về tính bất khả chiến
bại của Bắc Kinh đã xuất hiện trên nhiều trang báo.
Kết quả là ngay cả khi Trung Quốc phạm phải những lỗi
lầm ngớ ngẩn, người ta cũng nghĩ đó là cái vỏ giả
vờ, che đậy cho một âm mưu thâm độc hơn. Bây giờ là
lúc cần đánh tan huyền thoại này, và nhìn nhận sự ngớ
ngẩn của Bắc Kinh như thế đấy. Bây giờ, nên coi hành
động giàn khoan của Trung Quốc tại Biển Đông chỉ là
một việc làm vụng về, hơn là một âm mưu thâm độc.
Bill Hayton
(*) Bill Hayton là tác giả cuốn sách The
South China Sea: the struggle for power in Asia
sắp được Yale University Press xuất bản
Bản
dịch của Nguyễn Văn Nhã
CHÚ
THÍCH của người dịch :
1 HS-981:
HS= Haiyang Shiyou (Hải dương Thạch du : Dầu ngoài khơi).
2 Andrew
Chubb: Nghiên cứu gia ở Đại học Western Australia, Úc. Tác giả bài China’s
Information Management
in the Sino-Vietnamese Confrontation: Caution and Sophistication in the
Internet Era
http://www.jamestown.org/programs/chinabrief/single/?tx_ttnews[tt_news]=42471&tx_ttnews[backPid]=25&cHash=453b536d62561783e824d35af8020a43&utm_source=The+Sinocism+China+Newsletter&utm_campaign=73eb7a95bb-Sinocism06_07_14&utm_medium=email&utm_term=0_171f237867-73eb7a95bb-24563553&mc_cid=73eb7a95bb&mc_eid=3d426a064b#.U-OUWEj-i6D
3 Zachary
Abuza, Giáo sư
Simmons College, Boston. Tác giả bài bình luận Vietnam
buckles under Chinese pressure về
vụ Giàn khoan HS-981
trên Asia Times tháng 7-2014 :
http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/SEA-01-290714.html
4 Thùng
thịt lợn (Porc Barrel): Nguồn gốc từ Mỹ: Ngày xưa, sau mỗi ngày làm
việc mệt nhọc ở trang trại, công nhân được chủ trại thưởng cho thùng
thịt lợn. Tại Quốc hội Mỹ, mỗi khi một nghị sĩ trúng cử, họ đều đưa ra
một dự án xây dựng cho địa phương đã bầu họ, để thưởng công
cho
địa phương đó. Người Mỹ gọi đó là thùng thịt lợn.
5 CNPC:
China National Petroleum Company: Công ty quốc gia dầu khí của Trung
Quốc, quản lý dầu hỏa cả nước. CNOOC: China National Offshore Oil
Company: Công ty Quốc gia Dầu Ngoài khơi của Trung Quốc, chỉ lo các
nguồn dầu mỏ ngoài khơi.
6 Từ năm
2013, nhiều lãnh đạo của CNPC đã bị chính phủ bắt vì tội tham nhũng. Vì
dụ như Tưởng Khiết Mẫn, Chủ tịch CNPC. Họ bị kết tội là vây cánh của
Chu Vĩnh Khang, Cựu Ủy viên Thường trực Bộ Chính trị, trách nhiệm về
toàn bộ hệ thống an ninh của Trung Quốc, tham nhũng 14 tỷ USD. Do đó,
có khả năng là những người chưa bị bắt, đã đưa ra đề án lấn chiếm Biển
Đông bằng giàn khoan HS 981, để mong được nhẹ tội tham nhũng. Trong khi
đó, bản thân CNOOC không tham gia hoạt động này.
7 Piñata: một cái
hộp bánh
lớn, ở Mehico, cho
những ngày lễ hội. Trong bánh có nhiều kẹo. Người ta chỉ cần dùng một
cái gậy, đánh vào cái hộp, là kẹo sẽ vung ra cho mọi người lượm.
8 Chiến
dịch lobby: Vận động hành lang ở Mỹ, cho những chính sách nào đó, có
lợi cho những nhóm lợi ích ..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét