Thỏa thuận chiến lược có thể sẽ đạt được giữa Mỹ và Trung Quốc?
(GDVN) - Một số chuyên gia Mỹ cho rằng Hoa Kỳ có thể đang từ bỏ những ưu
thế có giá trị lớn hơn rất nhiều để đổi lại những lợi ích không xứng
tầm.
Ngày 28/10/2014, tờ The diplomat có trụ
sở tại Nhật Bản đã đăng tải một bài viết tổng hợp các ý kiến thảo luận
được trích dẫn từ chương trình đối thoại chiến lược Mỹ - Trung Quốc do
Đại học cao cấp hải quân phối hợp với Diễn đàn Thái Bình Dương, CSIS tổ
chức từ 8 - 10 tháng 6/2014 ở Ihilani, Hawaii.
Các nội dung được trích đến nay mới được
công bố, chúng chủ yếu là những ý kiến, phân tích đề xuất của cácchuyên
gia gồm Nicholas Cosmas (một sỹ quan của quân đội Mỹ hoạt động ở nước
ngoài) và Meicen Sun – học viên cao cấp đang hoàn thành luận án tiến sỹ
tại Đại học Pennsylvania cũng như của John K. Warden học giả của Diễn
đàn Thái Bình Dương, Trung tâm nghiên cứu chiến lược quốc tế/CSIS.
![]() |
| Lãnh đạo cao cấp nhất Trung Quốc - Mỹ |
Trong tháng 7 vừa qua, trong lời kêu gọi
nhắm đến Chủ tịch nước Trung Quốc là ông Tập Cận Bình, Tổng thống Hoa
Kỳ Barack Obama lại một lần nữa đề nghị rằng Bắc Kinh và Washington cần
cải thiện mối quan hệ song phương thông qua các biện pháp hợp tác thực
tế, giảm thiểu các khác biệt trên tinh thần xây dựng.
Đáp lại những thiện chí này là vô vàn
những sự kiện khiến lời kêu gọi của Tổng thống Hoa Kỳ trở lên xa vời.
Chỉ trong một thời gian ngắn liên tiếp diễn ra các sự kiện khiến quan hệ
Mỹ - Trung Quốc ngày càng trở lên căng thẳng.
Những sự kiện có là quan điểm khác nhau
giữa Bắc Kinh và Washington liên quan đến các tranh chấp, tuyên bố chủ
quyền; Mỹ cáo buộc Trung Quốc tiến hành các hoạt động gián điệp công
nghệ cao, va chạm trên không…
Tuy nhiên, theo các chuyên gia, ở tầm xa
chiến lược, giữa Mỹ và Trung Quốc vẫn còn có những cánh cửa lạc quan để
xây dựng một mối quan hệ ổn định hơn trên quy mô ngắn và trung hạn.
Trong suốt quãng thời gian điều hành
nước Mỹ của mình, chính quyền của Tổng thống Obama đã từng kêu gọi Trung
Quốc tiến hành thảo luận chính thức giai đoạn I (Track-I), trong đó tập
trung chủ yếu và các vấn đề liên quan đến quản lý vũ khí hạt nhân, năng
lực chiến lược trong đó cụ thể là các vấn đề: tư thế hạt nhân, phòng
thủ tên lửa, khả năng tấn công chiến lược, tầm xa…
Tuy nhiên, giới lãnh đạo của Trung Quốc
bằng cách này hay cách khác đã từ chối đề nghị của Mỹ. Bắc Kinh cho rằng
Trung Quốc là cường quốc yếu thế hơn Mỹ và nước này không thể tiến hành
các cuộc thảo luận như Hoa Kỳ đề xuất bởi “như vậy là không tương
xứng”.
Dẫu vậy, cả Trung Quốc và Mỹ đều thừa
nhận rằng Washington và Bắc Kinh cùng có lợi ích chung trong việc phải
cải thiện các giao tiếp chiến lược.
Trong tháng 4 năm 214, Bộ trưởng quốc
phòng Mỹ Chuck Hagel và người đồng cấp Trung Quốc là ông Thường Vạn Toàn
đã cung nhau đề xuất một cơ chế cảnh báo quân sự đối với các hoạt động
quân sự lớn giữa hai nước.
Đề xuất này được cho là tiền đề cho phép
Mỹ và Trung Quốc tránh được các tình huống phán đoán, tính toán nhầm
của quân đội hai nước, thông qua đó trực tiếp giảm được các leo thang có
thể dẫn đến xung đột nghiêm trọng trong thời gian khủng hoảng.
Dưới bóng của “chiếc ô cảnh báo quân sự”
rộng hơn, giữa Mỹ và Trung Quốc có lẽ cần thiết lập một thỏa thuận cảnh
báo tên lửa tương hỗ để hai bên cùng có thông tin và nắm bắt được các
hoạt động quân sự lớn của nhau, đặc biệt là hoạt động phóng tên lửa tầm
xa.
Theo giới chuyên gia, một thỏa thuận như
vậy được hình thành và thực thi có thể mang lại 2 mục đích. Đầu tiên,
nó sẽ là tiền đề để Mỹ và Trung Quốc thiếp lập một cơ chế cảnh báo quấn
sự quy mô lớn hơn. Thứ hai, có có thể được xem là công cụ thử nghiệm
tính hiệu quả của các hiệp ước kiểm soát vũ trang phi chính thức.
Cả Hoa Kỳ và Trung Quốc đều đã có ít
nhiều kinh nghiệm với việc phát động các hiệp ước cảnh báo quân sự kiểu
như này. Trong quá khứ Mỹ và Liên Xô đã thống nhất được một thỏa thuận
tương tự đó chính là “Hiệp ước kiểm soát biến cố” (AMA- Accident
Measures Agreement), đây cũng là tiền đề, một phần quan trọng của “Các
cuộc đàm phán giới hạn vũ khí chiến lược” (Strategic Arms Limitation
Talks (SALT)) mà Mỹ và Liên Xô đã đặt bút ký cùng nhau năm 1971.
Tại Hội nghị thượng đỉnh Moscow năm
1988, Hoa Kỳ và Liên Xô đã tiếp tục tiến hành ký kết “Hiệp ước cảnh báo
phóng tên lửa đạn đạo” đánh dấu lần đầu tiên có một bản văn kiện, hiệp
ước quy định hai nước Liên Xô – Mỹ phải thông báo cho nhau về các vụ
phóng tên lửa đạn đạo chiến lược.
Với Trung Quốc, năm 2009, Bắc Kinh và
Moscow đã tiến hành đàm phán và thống nhất được với nhau về một hiệp ước
tương tự. Đây cũng là lần đầu tiên Trung Quốc, một đất nước chuyên giấu
kín các hoạt động quân sự của mình đồng ý chia sẻ thông tin về các vụ
phóng tên lửa đạn đạo với nước ngoài.
Tính cho đến nay, giữa Mỹ và Trung Quốc
chưa hề có bất cứ thỏa thuận nào, thậm chí cũng chưa hề có thiện chí cho
thấy Trung Quốc và Mỹ sẽ có một bản hiệp ước tương tự như những gì Bắc
Kinh đã làm với Moscow trong đó chia sẻ với nhau các thông tin cơ bản về
khả năng chiến lược, cụ thể là phóng tên lửa đạn đạo tầm xa.
Theo nhận định của các chuyên gia Mỹ, để
cải thiện các giao tiếp chiến lược cũng như xây dựng lòng tin, Hoa Kỳ
và đối tác Trung Quốc cần phát triển một thỏa thuận như đã đề cập phía
trên, trong đó sẽ hướng tới việc chia sê các thông tin cơ bản về tên lửa
đạn đạo xuyên lục địa trên mặt đất và tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm
và kể cả các khả năng và hoạt động phát động tấn công thông thường tầm
xâ cũng như tên lửa đánh chặn đạn đạo…
Theo đề xuất, nếu hình thành hiệp ước,
mỗi nước phải thông báo cho nhau về các kế hoạch phóng tên lửa trước 24
tiếng đồng hồ. Trong đó nêu rõ ngày giờ, địa điểm, khu vực ảnh hưởng dự
tính của mỗi lần phóng, mỗi loại vũ khí.
Thực tế cho thấy các vụ phóng thử, phóng
thật các hệ thống vũ khí chiến lược không diễn ra thường xuyên nên hiệp
ước phải quy định rõ, kế hoạch chuẩn số lần phóng trong 1 năm để tiện
quan sát, theo dõi, kiểm chứng.
Một thỏa thuận cảnh báo phóng tên lửa
chiến lược như vậy nếu được hai nước ký kết sẽ tạo ra rất nhiều lợi ích
mà cả hai nước đều cảm thấy hài lòng.
![]() |
| Tên lửa DF-25 của Trung Quốc |
Một cơ chế cảnh báo tiên tiến như vậy sẽ
đảm bảo cho mỗi nước ký kết quyền biết trước, được biết trước và tiếp
cận dễ dàng thông tin phóng của đối phương khi nước này hoặc nước khác
trong hiệp ước thực hiện các vụ thử nghiệm hay thậm chí là nhằm vào bên
thứ 3 không liên quan.
Thứ hai, thỏa thuận sẽ giảm thiểu sự
hiểu nhầm về năng lực tấn công của mỗi chế độ. Thực tế mỗi bên sẽ nhận
được thông tin có lợi trong đó chỉ rõ bán kính ảnh hưởng của các chương
trỉnh thử nghiệm tên lửa đạn đạo, tên lửa siêu thanh và quá trình phát
triển các tên lửa tầm xa kiểu mới. Các thông tin quý giá đó sẽ giúp các
chiến lược gia và nhà hoạch định quân sự của mỗi nước tránh được các giả
định, phán đoán trong trường hợp xấu nhất.
Thứ ba, thỏa thuận cảnh báo tên lửa đạn
đạo sẽ góp phần cải thiện năng lực cảnh báo sớm của cả Mỹ lẫn Trung
Quốc. Thông tin khi được cung cấp trước kết hợp với những phương tiện
giám sát của mỗi bên sẽ nhanh chóng xác định được chủng loại tên lửa,
khả năng công phá mà một trong hai nước thử nghiệm. Nó còn giúp mỗi bên
phân biệt dược đâu là các tên lửa hạt nhân, đâu là các tên lửa thông
thường.
Cuối cùng, hiệp ước cảnh báo tên lửa nếu
được ký kết sẽ là nền tảng cho các thỏa thuận song phương nhằm xây dựng
và vun đắt lòng tin giữa Mỹ và Trung Quốc, tăng cường tính minh bạch,
là tiền đề cho các bước đi củng cố ổn định chiến lược trong tương lai.
Thực tế, lợi ích của hiệp ước thậm chí
sẽ được cộng hưởng nếu Hoa Kỳ và Trung Quốc tiến tục đi sâu hơn – cụ thể
là chuyển các thông tin về phóng tên lửa đạn đạo cho các nhà điều hành
các hãng hàng không của hai nước để tránh các trường hợp tai nạn đáng
tiếc có thể xảy ra.
Mỹ và Nga đã đồng ý tiến hành các biện
pháp tương tự như đề xuất trong hiệp ước START I và cả hai đồng ý sẽ
tiến hành những nội dung trao đổi mới trong các hiệp ước START tiếp
theo.
Cản trở
![]() |
| Tên lửa đạn đạo của Mỹ bắn thử |
Cả hai nước Mỹ và Trung Quốc đều có thể
đang tồn tại những so đo liên quan đến lợi ích có thể không tương xứng.
Mỹ đương nhiên là có nhiều tiền năng, mạnh hơn Trung Quốc. Công nghệ của
Mỹ cũng dễ dàng phát hiện và dự đoán các cuộc thử nghiệm tên lửa đạn
đạo của Bắc Kinh dù nó có diễn ra ở đâu trên khắp hành tinh này.
Chính vì yếu tố này mà một số chuyên gia
Mỹ cho rằng Hoa Kỳ có thể đang từ bỏ những ưu thế có giá trị lớn hơn
rất nhiều để đổi lại những lợi ích không xứng tầm.
Trong khi đó, về phần mình, giới phân
tích quân sự của Trung Quốc cũng lại cho rằng trao đổi với Mỹ thì Mỹ có
khẳ năng nhòm nhó, can thiệp mạnh hơn vào các dư liệu mà Bắc Kinh cung
cấp.
Cơ hội để Mỹ và Trung Quốc giải tỏa,
trình bày các nghi ngại này đó chính là việc cùng nhau bàn thảo, đưa ra
các dự thảo quan trọng trước khi cùng nhau thống nhất ký kết. Điều này
hoàn toàn có thể được tiến hành cũng giống như bất cứ cuộc đàm phán,
thỏa thuận tay đôi đơn giản nào khác trên thế giới.
Một vấn đề có thể tạo ra cản trở thứ hai
đó là sự an toàn, an ninh cho các thông tin chia sẻ giữa hai nước. Về
phần mình Bắc Kinh lo ngại Nhật Bản có thể tận dụng quan hệ đồng minh
với Mỹ để nhận được các thông tin TQ chia sẻ, đặc biệt trong bối cảnh
Nhật Bản cũng đang từng bước mở rộng khả năng quân sự vốn từ lâu bị hạn
chế, thu hẹp của mình.
Trong khi đó, Hoa Kỳ cũng có lý khi cho
rằng Trung Quốc có thể chuyển thông tin mà Washington chia sẻ cho Bắc
Triều Tiên vì Bắc Triều Tiên có quan hệ thân cận với Trung Quốc.
Mỹ cũng đã từng chỉ trích lập trường của
Trung Quốc về các chương trình hạt nhân, phát triển tên lửa của Bình
Nhưỡng và Hoa Kỳ có mối quan ngại thực sự khi các thông tin về tên lửa
đạn đạo của mình có thể rơi vào tay Bắc Triền Tiên.
Về vấn đề này, để bước qua nó, cả Mỹ và
Trung Quốc phải có khế ước ràng buộc, quy định rất chặt chẽ với nhau để
đảm bảo thông tin mà họ chia sẻ không bị chuyển cho một bên thứ ba bất
kỳ. Đây cũng có thể được xem là cản trở, chướng ngại vật lớn, khó giải
nhất trước khi Trung – Mỹ có thể đạt được một hiệp ước chung.
Giới phân tich của Mỹ đề xuất rằng để
hiện thực hóa thỏa thuận này, Mỹ và Trung Quốc sẽ phải tập hợp các
chuyên gia quân sự, kỹ thuật và chính sách cùng nhau làm việc, bàn thảo
trong khuôn khổ thảo luận giai đoạn 2 (Track-II).
Lợi thế là các chuyên gia Trung Quốc và
Mỹ đều đã có kinh nghiệm làm việc với nhau trong cơ chế tương tự ở một
số diễn đàn không chính thức.
Nếu tất cả đều thông hành, trong giai
đoạn 2 này, các bên sẽ cùng nhau làm sáng tỏ những lợi ích cũng như cản
trở, hạn chế mà cả hai cùng phải chấp nhận trước khi có thể phát động
một hiệp ước chung.
Tóm lại, bài phân tích đăng trên báo Học
giả ngoại giao của Nhật Bản cung cấp cho độc giả, giới chuyên gia và cơ
quan nghiên cứu, đặc biệt là các chuyên gia chính trị, ngoại giao, quân
sự và các nhà hoạch định chiến lược các thông tin tham khảo có giá trị,
góp phần nhỏ vào quá trình công tác của mình.
Trong môi trường quan hệ đa quốc gia,
các mối quan hệ, thỏa thuận chiến lược giữa các nước lớn với nhau luôn
tạo ra những ảnh hưởng tích cực hoặc tiêu cực tới một khu vực chính trị,
một chế độ, một quốc gia nhất định, thậm chí nó còn liên quan đến an
ninh chiến lược của những quốc gia nhỏ.
Tất cả các thỏa thuận của các nước lớn
đều phán ánh rõ nét bản chất lợi ích – được gì và không được gì của mỗi
cường quốc. Trong đó, đôi khi quyền lợi, vận mệnh, sự an toàn của các
nước nhỏ đều được họ đặt ở phía dưới, thậm chí trên bàn đàm phán họ sẵn
sàng đem quyền, lợi ích, vận mệnh của nước nhỏ để trao đổi với nhau.
Các bài học này đã từng xảy ra trong
lịch sử, bởi vậy mỗi quốc gia, mỗi dân tộc cần hết sức thận trọng, tỉnh
táo, có đối sách hợp lý trong từng trường hợp, môi trường cụ thể để đảm
được quá trình xây dựng, phát triển và bảo vệ đất nước đặc biệt là trong
bối cảnh tình hình quốc tế, khu vực đang có những diễn biến hết sức
phức tạp, khó lường hiện nay.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét