Giành đảo với Nhật, Trung Quốc nhắm vào đâu?
Tranh chấp giữa hai nước có thể quyết định tương lai của Đông Á. Trung
Quốc theo đuổi vị thế cường quốc thế giới còn Nhật Bản đã thể hiện rõ ý
định của mình là kiềm chế Trung Quốc.
TQ sẽ chiếm Senkaku bằng vũ lực?
Cách
Philippines vài trăm km về phía bắc, Trung Quốc đang tranh giành với
Nhật một nhóm đảo nhỏ, cằn cỗi và cho đến gần đây vẫn ít người biết đến
gọi là Senkaku/Điếu Ngư. Dù có vẻ như không có ý nghĩa về mặt lãnh thổ -
không có người sinh sống – sự tranh giành này có phần rủi ro cao hơn
nhiều so với những vụ đụng độ ở khu vực khác.
Tranh chấp giữa hai
nước có thể quyết định tương lai của Đông Á. Trung Quốc theo đuổi vị
thế cường quốc thế giới còn Nhật Bản đã thể hiện rõ ý định của mình là
kiềm chế Trung Quốc.
Việc kiểm soát Senkaku (và có thể cả quần
đảo Ryukyu, phía đông nam của quần đảo Senkaku) được Bắc Kinh coi là
chìa khóa để tiếp cận trực tiếp, tự do ra khu vực đại dương bên ngoài và
quan trọng hơn, là một bước ngoặt để tiếp quản Đài Loan, một mục tiêu
cơ bản của Trung Quốc trong nhiều thập kỷ.
Trung Quốc không tranh
cãi chủ quyền của Nhật Bản trên quần đảo Senkaku, mà họ gọi là quần đảo
Điếu Ngư, cho đến năm 1971, khi Mỹ chuyển giao quần đảo cho Tokyo quản
lý. Chỉ hai năm trước khi Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với quần đảo,
LHQ công bố kết quả một cuộc khảo sát địa chất khu vực, kết luận rằng
“thềm lục địa giữa Đài Loan và Nhật Bản có thể là một trong những mỏ dầu
lớn nhất trên thế giới”.
Năm 1978, sau vài năm tranh cãi, ông
Đặng Tiểu Bình nói với phía Nhật rằng hai nước nên hoãn lại vấn đề quyền
sở hữu các hòn đảo để cho “một thế hệ trong tương lai”. Căng thẳng lại
nổi lên mạnh trong năm 2010, 13 năm sau khi Đặng Tiểu Bình qua đời, khi
một tàu đánh cá Trung Quốc đâm vào một tàu Cảnh sát biển Nhật Bản ở vùng
biển gần đó.
Nhật Bản có mối quan ngại rằng sớm hay muộn Trung
Quốc sẽ cố gắng chiếm quần đảo Senkaku bằng vũ lực. Bên cạnh các lợi ích
khác, việc kiểm soát các hòn đảo sẽ cung cấp cho Trung Quốc một nền
tảng để tấn công tàu Mỹ đặt ở xa các căn cứ ở Okinawa, ngăn ngừa tiếp
cận Trung Quốc hay can thiệp vào một cuộc xung đột chiếm quyền kiểm soát
Đài Loan.
![]() |
| Ảnh: The Atlantic |
Đầu năm nay,
phát biểu tại một hội nghị ở San Diego, GĐ hoạt động thông tin tình báo
của Hạm đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ James Fanell, cho rằng, Bắc Kinh đã
chuẩn bị lực lượng của mình “để có thể tiến hành một cuộc chiến nhanh
gọn tiêu diệt lực lượng Nhật Bản tại biển Hoa Đông, sau đó chiếm quần
đảo Senkaku hoặc thậm chí quần đảo Ryukyus ở phía nam”.
Nếu chiến
tranh nổ ra vào lúc này, nhiều nhà phân tích tin rằng Nhật Bản sẽ thắng
thế. Ngoài hệ thống vũ khí tối tân do Mỹ cung cấp, lực lượng Nhật Bản
còn được hưởng lợi từ nhiều năm liên kết đào tạo cùng với các đối tác
Mỹ, và có lẽ sẵn sàng chiến đấu tốt hơn so với hải quân Trung Quốc.
Vì
lý do đó, so với nhiều chuyên gia khác, các nhà phân tích Nhật Bản nhận
thấy ít có khả năng Trung Quốc sẽ quan tâm đến một cuộc đụng độ trực
diện lớn trong thời gian sớm. Tuy nhiên, nhiều đánh giá khác nhìn chung
tin rằng Trung Quốc sẽ tiếp tục kích động dồn Nhật Bản vào thế khó và có
thể bao gồm cả những cuộc đụng độ nhỏ với các máy bay quân sự Nhật như
quấy rối, đâm tàu cảnh sát biển. Mục tiêu cuối cùng là đạt được thắng
lợi trong một cuộc chơi dài hơi hơn.
Nếu Tokyo bị coi là kẻ gây
chiến, hoặc thậm chí chỉ đơn thuần là thiếu thận trọng, các nhà phân
tích Nhật Bản lo sợ phản ứng dữ dội ở cả trong và ngoài nước. Công luận
Nhật Bản có thể sẽ quay lưng lại với Abe, hoặc một chính phủ trong tương
lai.
Thậm chí nguy hiểm nhiều hơn, trong con mắt của các nhà phân
tích Nhật Bản, là phản ứng của công chúng Mỹ. Nếu Mỹ dao động trong cam
kết của mình đối với Tokyo, hoặc lẩn tránh hoàn toàn, Bắc Kinh khi đó
đã đi được cả một chặng đường dài hướng tới mục tiêu lâu dài lớn nhất:
làm suy yếu liên minh giữa Mỹ và Nhật Bản. Washington sẽ mất uy tín
trong khu vực, và lần lượt các quốc gia, thậm chí có thể bao gồm cả Nhật
Bản, sẽ bắt đầu thực hiện các tính toán mới nhằm thích nghi với Trung
Quốc.
Ràng buộc người khổng lồ
Sự tự cao
của Trung Quốc khiến tất cả các quốc gia xung quanh đều lo ngại. Nhiều
nước đã bắt đầu thiết lập quan hệ đối tác có cùng mối quan tâm: kiềm chế
Bắc Kinh.
Đây cũng có thể là mục tiêu nổi bật nhất của trục Mỹ:
làm dày mạng lưới các nước láng giềng lo ngại Trung Quốc, những bên có
lợi ích chung trong việc ngăn chặn Trung Quốc sử dụng vũ lực.
Thời
điểm này, trừ Nhật Bản, không nước nào có khả năng chiếm ưu thế trong
cuộc đối đầu với Trung Quốc, và một số chỉ là những nhân vật tí hon. Tuy
nhiên, trên sân khấu, ngay cả khi không tham gia liên minh tuyệt đối,
họ vẫn có thể ràng buộc người khổng lồ vào các quy tắc quốc tế được hai
bên chấp nhận.
Trong mọi trường hợp, các nước láng giềng của Trung
Quốc không hẳn bị động chờ đợi Mỹ chỉ đường. Nhật Bản đóng góp nhiệt
tình hỗ trợ củng cố tiềm lực hải quân của một số nước Đông Nam Á. Ngay
cả Hàn Quốc, vốn là một trong những các nước láng giềng quan tâm nhất
đến Trung Quốc, cũng đang bán trang thiết cho Philippines.
Cuối
cùng, hoạt động cân bằng trong khu vực như thế này có thể triển vọng tốt
nhất để tránh một cuộc đối đầu trực tiếp giữa Trung Quốc và Mỹ ở tây
Thái Bình Dương.
Trung Quốc càng nhận thấy một phản ứng phối hợp
của nhiều nước đối với sự tăng cường quân sự và tấn công hải quân, càng
có khả năng Bắc Kinh sẽ chuyển hướng sang ngoại giao, và ngừng tìm kiếm
ưu thế áp đảo trong khu vực. Và, tất nhiên, đó không phải là khả năng
duy nhất.
Nguồn gốc sự hung hăng của Trung Quốc
Trong
suốt nhiều thập kỷ, bắt đầu với Đặng Tiểu Bình, khẩu hiệu địa chiến
lược của Trung Quốc là ẩn mình chờ thời. Tôn chỉ của Đặng Tiểu Bình đã
không bao giờ mất đi giá trị, nhưng hành động của Trung Quốc kể từ giữa
năm 2013 cho thấy rõ ràng rằng cách tiếp cận của ông này đã bị gạt sang
một bên. Giới diều hâu trong quân đội Trung Quốc không ngớt kêu gọi phải
quyết đoán hơn nữa, thậm chí đến mức hiếu chiến.
Một ví dụ gần
đây là, Liu Yazhou, ủy viên chính trị tại Đại học Quốc phòng Quân đội
Giải phóng Nhân dân, nghe giống như binh pháp thời cổ đại Trung Quốc khi
ông nói trong một cuộc phỏng vấn tạp chí: “Không có chiến thắng quân sự
thì chẳng nghĩa lý gì. Những khu vực biên giới mà quân đội của chúng ta
đã giành được chiến thắng thì hòa bình và ổn định hơn, nhưng những nơi
chúng ta đã quá nhút nhát thì tranh chấp nhiều hơn”.
Tiếng nói của
Liu Yazhou có thể bị coi là không chính thức, nhưng bản thân ông Tập
Cận Bình đã công khai cổ vũ phát triển vũ khí và khuyến khích trang bị
quân sự. Trong chuyến đi đầu tiên của mình sau khi nhậm chức ra ngoài
thủ đô Bắc Kinh vào tháng 11/2012, ông này đã tới thăm quân sĩ tại Quân
khu Quảng Châu, và đã phát biểu, “tất chiến, tất thắng là linh hồn của
một đội quân mạnh”.
Nhiều nhà phân tích cho rằng thay đổi gần đây
của nước này là do họ có sự sự tự tin lớn hơn trong bối cảnh của cuộc
khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008 khiến hầu hết các nền kinh tế
phương Tây kiệt quệ trong khi Trung Quốc chỉ bị ảnh hưởng nhẹ. Các sự
kiện tiếp theo, như sự kiện vũ khí hóa học của Syria và việc Washington
không thể ngăn chặn Nga sáp nhập Crimea, có thể cũng góp phần khiến Bắc
Kinh cảm nhận rằng tiềm năng của Mỹ ở nước ngoài đang suy giảm.
Đình Ngân(Theo Atlantic)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét