Ấn Độ - cường quốc quân sự thế giới
Ấn Độ được xếp vào bộ ba thứ hai về tiềm lực quân sự (bộ ba thứ nhất dĩ nhiên gồm Mỹ, Trung Quốc và Nga) cùng Bắc Triều Tiên và Ixrael.
1. Một số nét chung về Quân đội Ấn Độ
Các
chuyên gia quân sự thế giới xếp Ấn Độ vào bộ ba thứ hai về tiềm lực
quân sự (bộ ba thứ nhất dĩ nhiên gồm Mỹ, Trung Quốc và Nga) cùng với Bắc
Triều Tiên và Ixrael. Binh lính Ấn Độ có trình độ huấn luyện, kỹ năng
tác chiến tốt và tinh thân chiến đấu cao.
Do các
đặc điểm về sắc tộc- tôn giáo và dân số đông nên Ấn Độ (cũng như
Pakistan) không thể tuyển quân theo chế độ nghĩa vụ mà tuyển lính theo
phương thức hợp đồng (lính nhà nghề).
Ấn Độ là
nước nhập khẩu vũ khí quan trọng nhất của Nga, có mối quan hệ hợp tác kỹ
thuật- quân sự chặt chẽ với Pháp và Anh và trong thời gian mới đây là
Mỹ, Ixrael. Bên cạnh đó, Ấn Độ có một tổ hợp công nghiệp quốc phòng
mạnh, về mặt lý thuyết có thể thiết kế, chế tạo và sản xuất vũ khí và
trang bị kỹ thuật tất cả các chủng loại, kể cả vũ khí hạt nhân và phương
tiện mang.
Tuy nhiên, các mẫu vũ khí được thiết
kế và sản xuất tại Ấn Độ (như xe tăng “ Ạrjun”, máy bay tiêm kích “
Tejas”, máy bay lên thẳng “Dhruv” và v.v” thường có tính năng kỹ- chiến
thuật không cao và việc thiết kế chế tạo chúng thường kéo dài hàng chục
năm.
Chất lượng lắp ráp vũ khí- trang thiết bị kỹ
thuật theo giấy phép của nước ngoài cũng thấp, chính vì vậy mà Không
quân Ấn Độ có tỷ lệ các vụ tai nạn máy bay thuộc diện cao nhất trên thế
giới. Mặc dù vậy, Ấn Độ có đầy đủ các điều kiện cần thiết để giành vị
trí một trong các siêu cường ngay trong thế kỷ XXI này.
![]() |
| Binh lính Ấn Độ diễu binh trong Ngày Công hòa tại New Deli .Ảnh Kevin Frayer/AP |
2. Thực lực Lực lượng vũ trang Ấn Độ
Lục quân
Lục
quân Ấn Độ có Bộ Tư lệnh huấn luyện (trụ sở tại thành phố Shimla) và 06
Bộ Tư lệnh lãnh thổ (có thể gọi là quân khu) gồm: Bộ Tư lệnh Trung tâm,
Bộ Tư lệnh hướng Bắc, Bộ Tư lệnh hướng Tây, Bộ Tư lệnh hướng Tây-Nam,
Bộ Tư lệnh hướng Nam và Bộ Tư lệnh hướng Đông.
Ngoài
ra, trực thuộc Bộ Tham muưu Lục quân còn có Lữ đoàn đổ bộ đường không
số 50, 2 trung đoàn tên lửa đạn đạo tầm trung “ Agni”, 01 trung đoàn tên
lửa chiến dịch- chiến thuật “ Prithvi” và 04 trung đoàn tên lửa có cánh
“Brahmos”.
Bộ Tư lệnh Trung tâm có 01 quân đoàn –
Quân đoàn số 1. Trong biên chế của Quân đoàn này có các sư đoàn bộ binh,
bộ binh sơn cước, tăng –thiết giáp, pháo binh, các lữ đoàn pháo binh,
phòng không và công binh.
Hiện nay Quân đoàn số 01
đang được cử sang phối thuộc với Bộ Tư lệnh Tây- Nam, chính vì vậy mà
Bộ Tư lệnh Trung Tâm hiện không có lực lượng tác chiến trong biên chế.
Bộ
Tư lệnh hướng Bắc có 03 quân đoàn – đó là các Quân đoàn số 14, số 15 và
số 16. Trong biên chế của mỗi quân đoàn này có 5 sư đoàn bộ binh, 02 sư
đoàn sơn cước và 01 lữ đoàn pháo binh.
Bộ Tư lệnh
hướng Tây có 03 quân đoàn- số 2, số 9 và số 11. Trong các quân đoàn có
01 sư đoàn tăng-thiết giáp, 06 sư đoàn bộ binh, 4 lữ đoàn tăng-thiết
giáp, 01 lữ đoàn bộ binh cơ giới, 01 lữ đoàn công binh và 01 lữ đoàn
phòng không.
Bộ Tư lệnh hướng Tây-Nam có 01 sư đoàn
pháo binh, 01 quân đoàn (số 01 - từ Bộ Tư lệnh Trung tâm như đã nói ở
trên) phối thuộc và Quân đoàn số 10 với các sư đoàn bộ binh và các lữ
đoàn tăng-thiết giáp, phòng không và công binh.
Bộ
Tư lệnh hướng Nam có 01 sư đoàn pháo binh và 02 quân đoàn bộ binh-số 12
và số 21. Trong biên chế của các quân đoàn này có 01 sư đoàn tăng-
thiết giáp, 01 sư đoàn tăng-thiết giáp, 03 sư đoàn bộ binh, các lữ đoàn
tăng-thiết giáp, bộ binh cơ giới , pháo binh, phòng không và công binh.
Bộ Tư lệnh hướng Đông có 01 sư đoàn bộ binh và 03 quân đoàn (số 1, số 4 và số 33) , mỗi quân đoàn có 03 sư đoàn sơn cước.
Điều
đáng chú ý trong cơ cấu Lục quân Ấn Độ là đại bộ phận tiềm lực tên lửa-
hạt nhân của Ấn Độ thuộc quyền kiểm soát của Lục quân. Có 02 trung đoàn
( mỗi trung đoàn 8 bệ phóng) tên lửa đạn đạo tầm trung “Agni”. Tất cả
có khoảng 80 đến 100 quả tên lửa “Agni-1”( tầm bắn 1.500 km), và 20 đến
25 “Agni-2” (tầm bắn 2.000 đến 4.000 km) .
Lục
quân Ấn Độ còn có 01 trung đoàn tên lửa chiến dịch-chiến thuật “
Ptithvi” (tầm bắn 150km) duy nhất với 12 tổ hợp phóng. Tất cả các tên
lửa đạn đạo nói trên đều do Ấn Độ thiết kế và sản xuất – chúng có thể
mang đầu tác chiến thông thường hoặc đầu đạn hạt nhân.
Mỗi
một trung đoàn tên lửa có cánh “Brahmos” (hợp tác với Nga sản xuất) có
từ 4 đến 6 tiểu đoàn, mỗi tiểu đoàn có 3 đến 4 tổ hợp phóng. Tổng số tổ
hợp phóng tên lửa có cánh “Brahmos” bố trí trên mặt đất của Ấn Độ vào
khoảng 72 .” Brahmos” có lẽ là loại tên lửa đa chức năng nhất trên thế
giới bởi vì nó có thể được tranh bị cho không quân (phương tiện mang
chúng là máy bay tiêm kích- ném bom Su-30) và cả hải quân ( nhiều kiểu
tàu ngầm và tàu nổi) .
![]() |
| MiG-27 của Không quân Ấn Độ. Ảnh: Adnan Abidi / Reuters |
Lục
quân Ấn Độ có một lực lượng xe tăng rất mạnh. Có 124 xe tăng “Arjun” tự
sản xuất (sẽ có thêm 124 chiếc nữa), 907 chiếc xe tăng hiện đại nhất
của Nga T-90 (sẽ sản xuất thêm 750 chiếc nữa tại Ấn Độ theo giấy phép
của Nga), 1.414 chiếc T-72 M Xô Viết đã được hiện đại hóa ngay trên lãnh
thổ Ấn Độ.
Ngoài ra, còn có 715 chiếc T-55 và
1.100 chiếc “Vijayanta” (chế tạo theo mẫu xe tăng Anh “Vickers” ) do Ấn
Độ tự sản xuất đang được niêm cất.
Khác với xe
tăng, các loại xe bọc thép khác của Lục quân Ấn Đô nhìn chung đã tương
đối lạc hậu. Có 255 xe trinh sát- tuần tiễu bọc thép Xô Viết BRDM -2,
100 ô tô bọc thép do Anh sản xuất “ Ferret”, 700 xe BMP ( xe chiến đấu
bộ binh) BMP-1 và 1.100 chiếc BMP-2 ( theo kế hoạch sẽ sản xuất thêm tại
Ấn Độ 500 chiếc ), 700 BTR (xe vận tải bọc thép) OT-52 và OT-64 do Tiệp
Khắc sản xuất, 165 xe ô tô bọc thép “Casspir” doNam Phi sản xuất, 80 xe
BTR FV432 do Anh sản xuất.
Trong tất cả các xe
thiết giáp vừa kể trên thì chỉ có BMP-2 được coi là tương đối hiện đại.
Ngoài ra, Lục quân Ấn Độ còn có 200 chiếc BTR-50 đã rất cũ và 817 chiếc
BTR-60 đang được niêm cất bảo quản tại các kho.
Phần
lớn pháo của Ấn Độ cũng đã tương đối lạc hậu. Ấn Độ có 100 tổ hợp pháo
tự hành “Catapulta” nội địa ( pháo 130 ly M-46 trên khung gầm xe tăng
“Vijayanta”; còn 80 tổ hợp như vậy đang được bảo quản), 80 tổ hợp
“Abbot” của Anh ( 105 ly), 110 tổ hợp 2S1 Xô Viết ( 122 ly).
Lực
lượng pháo kéo gồm hơn 4.300 khẩu đang trực chiến, gần 3.000 khẩu đang
niêm cất. Súng cối – gần 7.000 khẩu. Nhưng Ấn Độ không có các loại súng
cối hiện đại. Về tên lửa phản lực bắn dàn – có 150 BM-21 Xô Viết ( 122
ly), 80 tổ hợp “Pinaka” (214 ly) tự sản xuất, 62 “Smerch” Nga sản xuất
(300 ly).
Trong tất cả các hệ thống pháo mà Ấn Độ
sở hữu, chỉ có các tổ hợp pháo phản lực bắn dàn “Pinaka” và “Smerch”
được coi là tương đối hiện đại.
Trong trang bị của
Lục quân Ấn Độ còn có 250 tổ hợp tên lửa chống tăng vác vai “Kornet” do
Nga sản xuất , 13 tổ hợp tên lửa chông tăng tự hành “Naminka” (tên lửa
chống tăng “Nag” do Ấn Độ sản xuất đặt trên khung gầm xe BMP-2).
Còn
có khoảng vài nghìn tên lửa chống tăng vác vai “Milan” của Pháp,
“Maliutka”, “ Konkurs”, “Fagot” và “Shturm” do Liên Xô hoặc Nga sản
xuất.

Mói
đây nhất, ngày 25/10/2014 Hội đồng mua vũ khí thuộc Bộ Quốc phòng Ấn Độ
đã thông báo về việc Ấn Độ sẽ mua tên lửa chống tăng “Spike” của Ixrael
(“Javelin” của Mỹ cũng tham gia đấu thầu – khi giải thích về lý do mua
“Spike”, một quan chức Ấn Độ không ngần ngại tuyên bố là “Spike” của
Ixrael tốt hơn “ Javelin” của Mỹ).
Tổng số vũ khí
dự định mua của Ixrael lần này sẽ là 8.356 tên lửa chống tăng, 321 bệ
phóng và 15 phương tiện huấn luyện (tổng giá trị hợp đồng là 525 triệu
đô la) Phòng không Lục quân có 45 đại đội (180 bệ phóng) tên lửa phòng
không Xô Viết “Kvadrat”, 80 tổ hợp tên lửa phòng không Xô Viết “Osa”,
400 “Strela-1”, 250 “Strela-10”, 18 “ “Spider” của Ixrael, 25 “
Tigercat” của Anh.
Trong trang bị của Lực lượng
phòng không Lục quân còn có 620 tổ hợp tên lửa phòng không vác vai
“Strela-2” và 2.000 “ Igla-1”, 92 “Tunguska” của Nga, 100 hệ thống phòng
không Xô Viết ZSU-23-4” Shilka”, 2.720 pháo phòng không (800 pháo ZU-23
Xô Viết, 1920 L40/70 của Thụy Điển. Trong toàn bộ vũ khí phòng không
của Ấn Độ hiện nay thì các loại hiện đại nhất là “Spider” và “Tunguska”,
loại tương đối hiện đại là “Osa”, “ Strela-1” và “ Igla-1”.
Không quân Lục quân có 300 máy bay lên thẳng, gần như tất cả đều do Ấn Độ tự sản xuất .
Khôngquân
Không
quân Ấn Độ có 7 Bộ Tư lệnh – phía Tây, Trung tâm, Tây-Nam, Phía Đông,
Phía Nam, Bộ Tư lệnh huấn luyện và Bộ Tư lệnh đảm bảo vật chất-kỹ thuật.
Không
quân Ấn Độ có 03 đơn vị tên lửa chiến dịch- chiến thuật “Prithvi” (18
bệ phóng mỗi đơn vị) với tầm bắn 250km, có thể mang đầu đạn thông thường
và đầu đạn hạt nhân.
Không quân tấn công có 107
máy bay ném bom Xô Viết MiG-27 và 157 máy bay cường kích của Anh
“Jaguar” (114 IS, 11 IM, 32 máy bay chiến đấu- huấn luyện IT). Tất cả
các máy bay trên được sản xuất theo giấy phép tại Ấn Độ và được coi là
đã lạc hậu.
Lực lượng chủ chốt của Không quân tiêm
kích là các Su-30MKI hiện đại nhất của Nga (sản xuất theo giấy phép
ngay tại Ấn Độ). Có không ít hơn 194 máy bay loại này, tổng cộng sẽ có
272 chiếc được đưa vào trang bị. Như đã nói ở trên, Su-30MKI có thể mang
tên lửa “Brahmos”.
Một loại máy bay tiêm kích
khác cũng tương đối hiện đại được trang bị cho không quân tiêm kích Ấn
Độ là 74 chiếc MiG-29 ( trong đó có 9 chiếc chiến đấu - huấn luyện; còn
01 chiếc đang được bảo quản), 9 chiếc “Tejas” ( Ấn Độ sản xuất) và 48
chiếc “Mirage-2000” mua của Pháp ( 38 H, 10 chiếc chiến đấu- huấn luyện
TH).
Trong trang bị của Không quân còn có 230
chiếc MiG-21( 146 Bis, 47MF,37 chiếc chiến đấu- huấn luyện U và UM), -
chúng đều được sản xuất tại Ấn Độ theo giấy phép . Để thay thế MiG-21,
Ấn Độ dự định mua 126 chiếc tiêm kích “ Rafale” của Pháp và sản xuất 144
chiếc tiêm kích thế hệ 5 FGFA theo mẫu máy bay Nga T-50.
![]() |
| Tăng T-90 của Quân đội Ấn Độ ảnh: Adnan Abidi / Reuters |
Không
quân Ấn Độ có 5 máy bay radar cảnh báo sớm (03 chiếc A-50 của Nga, 02
chiếc ERJ-145 của Thụy Điển), 03 máy bay trinh sát điện tử “
Gulfstream-4” của Mỹ, 6 máy bay tiếp dầu Il-78 ( Nga) , gần 300 máy bay
vận tải ( trong đó có 17 Il-76, 5 chiếc C-17 mới nhất của Mỹ( sẽ mua
thêm từ 5 đến 13 chiếc nữa) và C-130J ), gần 250 máy bay huấn luyện.
Ngoài
ra, trong trang bị của Không quân còn có 30 chiếc máy bay lên thẳng (24
chiếc Mi-35, 04 chiếc “Rudra” tự sản xuất và 02 chiếc LCH), 360 máy bay
lên thẳng đa năng và vận tải.
Hải quân
Hải
quân Ấn Độ có 03 Bộ Tư lệnh- Bộ Tư lệnh phía Tây ( Bombay), Bộ Tư lệnh
hướng Nam (Cochi) và Bộ Tư lệnh hướng Đông ( Visakhapatnam).
Có
01 chiếc tàu ngầm hạt nhân mang tên lửa đạn đạo “ Arihant”do Ấn Độ tự
sản xuất với 12 tên lửa đạn đạo đặt trên tàu ngầm K-15 (tầm bắn -700
km), dự định sẽ đóng thêm 03 chiếc tương tự. Hiện Ấn Độ đang thuê tàu
ngầm nguyên tử “Charka” ( tàu ngầm nguyên tử Nga “Nherpa” dự án 971).
Trong
biên chế của Hải quân Ấn Độ có 09 chiếc tàu ngầm dự án 877 (còn 01
chiếc đã bị cháy và chìm ngay tại căn cứ vào cuối năm ngoái (2013) và 04
chiếc tàu ngầm dự án 209/1500 của Đức. Hiện đang đóng 03 chiếc tàu ngầm
kiểu “ Scorpaena” mới nhất của Pháp (dự kiến sẽ đóng 6 chiếc).
![]() |
| Tàu ngầm “ Arihant” của Hải quân Ấn Độ. Ảnh : Wikipedia |
Trong
trang bị của Hải quân Ấn Độ có 02 tàu sân bay – “ Viraat” ( tàu “
Hermes” của Anh) và “ Vikramaditya” ( tàu “ Đô đốc Gorshkov” Xô Viêt).
Ấn Độ đang tự đóng thêm 02 tàu sân bay kiểu “Vikrant”.
Hải
quân Ấn Độ có 09 tàu khu trục: 5 chiếc kiểu “Rajput" (dự án 61 Xô Viết)
, 03 chiếc tự đóng kiểu “ Deli” và 01 chiếc “ Calcutta” ( sẽ đóng tiếp
từ 02 đến 03 chiếc “ Calcutta” nữa ).
Trong biên
chế Hải quân còn có 06 chiếc khinh hạm mới nhất do Nga đóng kiểu
“Talwar” (dự án.11356) và 03 chiếc tự đóng kiểu “ Shivalic”. Trong trang
bị còn có 03 chiếc khinh hạm kiểu “ Brakhmaputra” và “ Godavari” đóng
tại Ấn Độ theo các dự án của Anh.
Hải quân Ấn Độ có
01 chiếc tàu hộ tống mới nhất “Camorta” (sẽ đóng từ 04 đến 12 chiếc),
04 tàu hộ tống kiểu “Kora”, 04 chiếc khác kiểu “Kukri”, 04 chiếc kiểu “
Abhay” ( dự án.1241P Xô Viết).
Có 12 tàu hộ vệ tên lửa kiểu “Veer ” (dự án 1241R Xô Viết) .
Tất
cả các tàu khu trục, khinh hạm và tàu hộ vệ (trừ “Abhay”) đều được
trang bị các tên lửa có cánh và tên lửa chống hạm hiện đại nhất do Nga-
Ấn hợp tác sản xuất như “ Brahmos”, “Kalibr”, “ Kh-35”.
Trong
biên chế của Hải quân và Lực lượng cận vệ duyên hải có 150 tàu tuần
duyên. Trong số đó có 06 tàu kiểu “Sakanja” có thể mang tên lửa đạn đạo
“Prithvi-3” (tầm bắn 350 km). Đây là các tàu nổi duy nhất trên thế giới
mang tên lửa đạn đạo.
Hải quân Ấn Độ có rất ít tàu quét và rải mìn. Chí có 5 tàu Xô Viết dự án 266M.
Các
tàu đổ bộ gồm có “ Jalashva” ( kiểu “Austin” của Mỹ), 05 chiếc dự án
773 của Ba Lan, 05 chiếc tự sản xuất kiểu “Magar”. Lưu ý là Hải quân Ấn
Độ không có Lực lượng lính thủy đánh bộ, chỉ có một đơn vị đặc nhiệm hải
quân.
Không quân Hải quân có 63 chiếc tiêm kích –
45 MiG-29K ( trong đó có 08 chiếc chiến đấu- huấn luyện MiG-29 KUB), 18
chiếc “ Harrier”( 14 FRS, 04 T).
MiG-29 K được bố
trí trên tàu sân bay “ Vikramaditya” và các tàu sân bay đang đóng kiểu
“Vikrant”, còn “ Harrier” – cho tàu sân bay “Viraat”.
Các
máy bay chống ngầm có : 5 chiếc Il-38 ( đã cũ) và 07 Tu-142M ( 01 chiếc
đang bảo quản) Liên Xô sản xuất, 03 chiếc P-8I mới nhất của Mỹ (dự kiến
sẽ mua tổng cộng 12 chiếc).
Hải quân Ấn Độ còn có 52 chiếc máy bay tuần tiễu do Đức sản xuất Do-228, 37 máy bay vận tải, 12 máy bay huấn luyện HJT-16.
Không
quân Hải quân Ấn Độ có 12 chiếc máy bay lên thẳng radar cảnh báo sớm
Ka-31 (của Nga), 41 chiếc máy bay lên thẳng chống ngầm (18 chiếc Ka-28
và 05 chiếc Ka-25 (Liên Xô sản xuất), 18 chiếc “Sea King” Mk42B ( Anh),
gần 100 máy bay lên thẳng đa năng và vận tải.
![]() |
| Tàu sân bay “Vikramaditya”. Ảnh: AFP / East News |
3. Nhận xét của chuyên gia Nga
A.
Khramchikhin, phó giám đốc Viện phân tích chính trị và quân sự Viện Hàn
lầm khoa học Nga trong bài “ Quân đội Ấn Độ: đứng giữa Nga và Trung
Quốc” đăng trên báo “ Bình luận quân sự”( Nga) ngày 04/8/2014 đã đưa ra
một số nhận xét sau đây:
-“ Nhìn chung, Lực lượng
vũ trang Ấn Độ có một tiềm lực tác chiến rất mạnh và vượt hẳn đối thủ
truyền thống của mình là Pakistan. Tuy nhiên, đối thủ chủ yếu của Ấn Độ
hiện nay là Trung Quốc cùng với đồng minh của mình là Pakistan (vẫn
Pakistan) và các nước giáp biên giới Ấn Độ về phía đông là Mianma và
Bangladesh. Điều đó làm cho vị thế địa- chiến lược của Ấn Độ trở nên
phức tạp, và tiềm lực quân sự của Ấn Độ vì thế nên dù rất mạnh nhưng
không đủ .
- Mối quan hệ hợp tác kỹ thuật-quân sự
Nga- Ấn mang tính chất đặc biệt. Vấn đề không phải chỉ ở chỗ Ấn Độ nhiều
năm nay là khách hàng mua vũ khí lớn nhất của Nga. Moscow và Deli đã
cùng nhau hợp tác thiết kế và sản xuất vũ khí, không những thế lại là
những loại vũ khí rất hiện đại như – tên lửa “Brahmos”, máy bay tiêm
kích FGFA.
Trên thế giới chưa từng có tiền lệ về
việc cho thuê tàu ngầm nguyên tử (duy nhất chỉ có Liên Xô trước đây-
nhưng cũng lại cho chính Ấn Độ). Lực lượng vũ trang Ấn Độ hiện đang khai
thác, sử dụng số lượng tăng T-90, tiêm kích Su-30, tên lửa chống hạm
Kh-35 nhiều hơn tất cả các nước khác cộng lại, kể cả Nga.
-
Tuy nhiên, mối quan hệ Nga- Ấn không hoàn toàn xuôn sẻ (nguyên văn-
không có mây-ND). Rất nhiều quan chức ở Moscow cho đến bây giờ vẫn không
nhận thức được rằng Ấn Độ gần như đã là một siêu cường, chứ tuyệt đối
không còn là một “ nước thuộc thế giới thứ ba” như trước kia- tức là
phải mua tất cả những gì mà Nga đề xuất .
Cùng với
sự tăng trưởng tiềm lực và tham vọng thì đòi hỏi của Ấn Độ (đối với
Nga) cũng tăng nhanh chóng. Chính vì thế mà đã xảy ra nhiều vụ bê bối
trong lĩnh vực hợp tác kỹ thuật- quân sự mà đại đa số các trường hợp là
do lỗi tại Nga. Tàu sân bay “Vikramaditya” là một ví dụ điển hình.
-
Cũng phải thừa nhận rằng, những vụ bê bối như vậy không chỉ xảy ra với
Moscow. Một ví dụ, trong tiến trình thực hiện cả 02 hợp đồng Pháp-Ấn cực
lớn là hợp đồng đóng tàu ngầm “ Scorpaena” và máy bay tiêm kích
“Rafale”- cũng đã xảy ra các vụ việc tương tự. Không loại trừ khả năng
hợp đồng mua “ Rafale” sẽ bị đổ vỡ.
- Trong lĩnh
vực địa-chính trị, tình hình còn tệ hơn. Ấn Độ là một đồng minh lý tưởng
của Nga. Không có bất kỳ một mâu thuẫn nào - hai bên có một truyền
thống hợp tác lâu đời và bền vững, không những thế còn một điều hết sức
quan trọng nữa gắn kết hai nước là Nga và Ấn Độ cùng có chung các đối
thủ chủ yếu- đó là nhóm các nước dòng Hồi giáo Sunny và Trung Quốc.
Không
hiểu sao Nga (lãnh đạo Nga) lại cố ép Ấn Độ chấp nhận cái ý tưởng độc
hại: “ tam giác Moscow- Deli- Bắc Kinh” do “ một nhà lãnh đạo sáng suốt”
của chúng ta (Nga) nghĩ ra ( không biết tác giả ám chỉ ai) . Cần phải
biết rằng Ấn Độ tuyệt đối không cần một liên minh với Bắc Kinh, - Trung
Quốc là đối thủ địa- chính trị và đối thủ cạnh tranh kinh tế chủ yếu của
Ấn Độ.
Xuất phát từ quan điểm trên mà Ấn Độ đã
rất sẵn lòng xây dựng và củng cố mối quan hệ hữu nghị với Nga. Hiện nay
Ấn Độ đang tích cực hợp tác với Mỹ - và Mỹ cũng hiểu rằng Ấn Độ thân
thiện với Mỹ để nhắm vào ai.
- Điều duy nhất hiện
nay có thể giữ Ấn Độ khỏi “chia tay” hoàn toàn với một nước Nga quá “
yêu thương Trung Quốc” – chính là mối quan hệ hợp tác kỹ thuật – quân sự
đặc biệt như đã nói ở trên. Có thể cũng chính mối quan hệ hợp tác đặc
biệt đó sẽ cứu chính cả chúng ta (Nga).
- Lê Hùng (Tổng hợp- nguồn số liệu từ báo Nga “ Bình luận quân sự”)





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét