Người Duy Ngô Nhĩ và Tân Cương: 'Quân xanh chống quân đỏ'
(Tin tức 24h)
- Để đối phó với tình trạng bạo lực gia
tăng (ở Tân Cương), Trung ương ĐCS Trung Quốc vừa cho công bố nhận định
chính thức:
“Đây (tình trạng bạo lực) là
hệ quả của mối quan hệ chặt chẽ giữ chủ nghĩa ly khai với những hoạt
động tôn giáo bất hợp pháp”. , vừa triển khai một chiến dịch làm hạn
chế ảnh hưởng của Đạo Hồi tại SUAR.
Đảng CS Trung
Quốc cũng phải thừa nhận là đã không kiểm soát được các tổ chức đảng cơ
sở tại Tân Cương. Các phần tử Hồi giáo đã “ xâm nhập” vào Đảng CS Trung
Quốc ở khu vực này : 25 % tổng số đảng viên tại Tân Cương theo Đạo Hồi ,
tại các vùng nông thôn, tỷ lệ này còn lên đến 40% .
Để
tạo cơ sở pháp lý cho chiến dịch "làm hạn chế ảnh hưởng của Đạo Hồi tại
SUAR", chính quyền Trung Quốc bắt đầu sửa đổi theo hướng xiết chặt bộ
luật với đối tượng điều chỉnh là các hoạt động tôn giáo. Số lượng nhà
thờ Hồi giáo tại Tân Cương (chiếm tới 1/3 tổng số nhà thờ Hồi giáo trên
toàn Trung Quốc) chỉ trong vòng mấy năm đã bị chính quyền đóng cửa tới
20% . Bắc Kinh cũng đặc biệt chú ý kiểm soát các cơ sở giáo dục tôn
giáo- chỉ trong năm 1997, tại Tân Cương đã có tới 105 nhà trường Hồi
giáo bị đóng cửa .
Song song với (việc thực hiện)
chính sách trên, Trung ương ĐCS Trung Quốc tiến hành tái tổ chức toàn bộ
các tổ chức cơ sở đảng (các chi bộ) tại Tân Cương. Lãnh đạo Đảng CS
Trung Quốc đã ban hành một chỉ thị đặc biệt cho Đảng ủy Khu tự trị Tân
Cương với nội dung:
"Cấm các đảng viên (tại khu
vực này) tham gia vào các hoạt động tôn giáo cũng như phổ biến các loại
sách báo và tài liệu có nội dung tôn giáo. Nếu đảng viên nào bị phát
hiện có những biểu hiện trên , họ sẽ bị mặc nhiên bị coi là tiếp tay chủ
nghĩa khủng bố".
|
| Hậu quả của một vụ bạo loạn tại Urumchi, năm 2009. Ảnh: AP |
Chính
quyền Trung Quốc cực kỳ cứng rắn trong việc kiểm soát các mối quan hệ
của những người Hồi giáo nước mình với những người đồng đạo ở nước ngoài
– hạn chế số lượng những người Hồi giáo hành hương đến thánh địa Mecka,
từ thời điểm đó (từ khi có chỉ thị đặc biệt như đã nói ở trên-ND), chỉ
những người đứng tuổi mới được phép rời Tân Cương đến Mecka.
Ngay
cả đối với những người đã được phép thực hiện chuyến đi hành hương đến
Mecka, tổ chức Đảng tại Tân Cương sẽ “ nghiêm túc ” đề nghị họ thay
chuyến hành hương này bằng một tour du lịch miễn phí đến Bắc Kinh.
Trung
Quốc cũng điều tăng cường đến SUAR một số sư đoàn quân đội và tăng đáng
kể quân số của các cơ quạn an ninh tại khu vực- đến mức, tại một số khu
vực khi có tình hình căng thẳng xảy ra, quân số của các cơ quan sức
mạnh (công an, quân đội, an ninh ..) còn nhiều hơn dân số Duy Ngô Nhĩ
bản địa tại khu vực đó.
Chỉ trong vòng mấy năm,
các cơ quan đặc biệt (an ninh- ND) Trung Quốc đã bắt giữ, sát hại hoặc
buộc phải chạy ra nước ngoài những lãnh tụ ly khai và Hồi giáo hoạt động
năng nổ nhất.
Theo khẳng định của các nhân vật
đối lập Duy Ngô Nhĩ hoạt động ở ngoài biên giới Trung Quốc thì các cơ
quan đặc biệt Trung Quốc đã thiết lập được một mạng lưới các tổ chức
người Duy Ngô Nhĩ (bị Bắc Kinh khống chế) hoạt động bí mật hoạt động
dưới sự chỉ huy của các cơ quan này để chia rẽ những người ly khai và
tiến hành những hoạt động gây tổn hại cho những người Duy Ngô Nhĩ ly
khai.
Từ năm 1999, tần suất và mức độ các hành động
chống Bắc Kinh của người Duy Ngô Nhĩ) giảm dần, đặc biệt là những hành
động phản kháng mang tính cực đoan. Đến cuối năm 2005, chính quyền Trung
Quốc hoan hỷ tuyên bố là trong suốt năm đó, trên lãnh thổ SUAR đã không
có một vụ khủng bố nào xảy ra.
Cuộc đấu kinh tế với chủ nghĩa ly khai
Sự
tăng trưởng kinh tế ấn tượng của Trung Quốc, dù còn nhiều vấn đề, nhưng
đã ảnh hưởng tích cực đến Tân Cương. Đến đầu thế kỷ XXI, SUAR không còn
bị xếp vào hạng các khu vực kinh tế kém phát triển và nghèo đói nữa.
Trong danh sách 31 tỉnh và các khu tự trị của Trung Quốc thì tổ quốc của
người Duy Ngô Nhĩ đứng thứ 12 về mức thu nhập bình quân đầu người.
Bắc
Kinh tích cực hỗ trợ sự tăng trưởng của SUAR – các khu vực kinh tế tự
do và thương mại với các nước SNG (Cộng đồng các quốc gia độc lập) đã
biến Urumchi và một số thành phố khác của Tân Cương thành các trung tâm
công nghiệp và thương mại phát triển.
Sự tăng
trưởng kinh tế và cùng với nó là sự gia tăng ảnh hưởng của Trung Quốc
trên trường quốc tế là những nhân tố rất bất lợi về mặt chính trị đối
với những người ly khai Duy Ngô Nhĩ. Vào những năm 90 các tổ chức chính
trị của người Duy Ngô Nhĩ có thể hoạt động gần như công khai và không bị
cấm đoán gì tại các nước Cộng hòa hậu Xô Viết ở Trung Á.
Sự
hiện diện cộng đồng người Duy Ngô Nhĩ đông đúc ở đây và công tác quản
lý yếu kém của chính quyền địa phương là điều kiện thuận lợi để người
Duy Ngô Nhĩ xây dựng các cơ sở vững chắc và thuận tiện ngay sát cạnh
biên giới Trung Quốc. Các tổ chức bí mật Duy Ngô Nhĩ đã tổ chức được
hàng loạt các vụ ám sát các quan chức và các doanh nhân (Trung Quốc)
ngoài biên giới Trung Quốc.
Một dẫn chứng: năm
2000 tại thủ đô Kyrgyzstan họ đã ám sát một số quan chức Trung Quốc và
lãnh đạo một cộng đồng nhỏ người Duy Ngô Nhĩ hợp tác với chính quyền
Trung Quốc.
Cũng trong năm đó, tại Alma – Ata
(thành phố lớn nhất Kazakhstan), những người Duy Ngô Nhĩ từ Tân Cương
với súng tiểu liên đã cướp thành công một số ngân hàng và thậm chí còn
bắn nhau với cảnh sát và binh lính Kazakhstan. Năm 2002, tại Bishket
(thủ đô Kyrgyzstan), các thành viên của tổ chức bí mật “ Tổ chức giải
phóng Đông Turkestan “ đã bắn chết viên lãnh sự Trung Quốc tại đây.
Nhưng
đến đầu thế kỷ thứ XXI, tình hình đã thay đổi một cách cơ bản- chính
quyền Kazakhstan, Tajikistan, Kyrgyzstan và Turmenistan không chỉ củng
cố được lực lượng cảnh sát của mình, mà ngày càng lún sâu vào vòng ảnh
hưởng của Trung Quốc. Đối với vấn đề này (vấn đề người Duy Ngô Nhĩ) lợi
ích và mục tiêu của Trung Quốc với các nước nói trên trong cuộc đấu
tranh với các tổ chức Hồi giáo bí mật là hoàn toàn tương đồng.
Và
kết quả là, từ 10 năm trở lại đây, tại tất cả các nước cộng hòa nói
trên đều đã diễn ra không ít các phiên tòa – hoặc là xử kín, hoặc xử
công khai các tổ chức và cá nhân người Duy Ngô Nhĩ. Vì thế cho đến nay,
những nhân vật đối lập Tân Cương trên lãnh thổ các nước cộng hòa hậu Xô
Viết phải rút vào hoạt động cực kỳ bí mật.
Ngõ cụt cho cả hai bên
Mặc
dù chính quyền Trung Quốc đã đạt được một số kết quả nhất định (trong
việc trấn áp người Duy Ngô Nhĩ ly khai), nhưng sự căng thẳng sắc tộc vốn
tồn tại khách quan giữa người Hán và người Duy Ngô Nhĩ không hề giảm
đi. Chính sách di dân số người Hán và sự ghẻ lạnh giữa hai dân tộc
thường xuyên châm ngòi cho những vụ bùng nổ sắc tộc tại Tân Cương.
Vụ
việc được giới truyền thông nước ngoài biết đến nhiều nhất là vụ xung
đột quy mô lớn tại Urumchi năm 2009. Nguyên nhân xảy ra vụ này lại bắt
nguồn từ một nơi rất xa Tân Cương- Quảng Đông – một tỉnh giàu và công
nghiệp phát triển ở phía nam Trung Quốc.
Nhà máy
sản xuất đồ chơi trẻ em lớn nhất thế giới “ Early Light International”
tại thành phố Shaoguan của tỉnh này bắt đầu áp dụng chính sách cấp hạn
ngạch (nguyên văn-ND) cho một số lượng hạn chế người Duy Ngô Nhĩ từ Tân
Cương đến làm việc tại đây.
Đây là một phần trong
khuôn khổ một chính sách lớn của Bắc Kinh nhăm đưa 200.000 thanh niên
Duy Ngô Nhĩ đến làm việc tại tại các tỉnh phát triển vùng duyên hải ( từ
năm 2008). Tại nhà máy nói trên, trong số 20.000 công nhân người Hán,
xuất hiện thêm khoảng 800 thanh niên Duy Ngô Nhĩ .
Ngay
sau đó, hai bên đã có đụng độ . Do chính sách kiểm soát và kiểm duyệt
thông tin chính thống của Chính quyền Trung Quốc trong những vụ việc
tương tự nên sau này đã xuất hiện nhiều giả thuyết khác nhau , - tùy
thuộc vào thiện cảm của nguồn đưa tin đối với dân tộc này hay dân tộc
khác (Người Hán hay người Duy Ngô Nhĩ)- có nguồn cho rằng các thanh niên
Duy Ngô Nhĩ hiếp dâm tập thể (các nữ công nhân người Hán) tại ký túc xá
của nhà máy, nguồn khác thì chỉ là quấy rối tình dục các nữ công nhân
người Hán.
Nhưng theo chính người Duy Ngô Nhĩ thì
họ đã không hề có một hành động bạo lực nào – đơn giản là 2 cô người Hán
sợ các điệu nhảy và tiếng hát to của các thanh niên Duy Ngô Nhĩ .
Dù
do nguyên nhân gì thì một cuộc ẩu đả tập thể giữ hai nhóm sắc tộc đã
xảy ra, và để chấm dứt xung đột chính quyền phải huy động đến 400 cảnh
sát. Mức độ bạo liệt của các bên “tham chiến” đến nỗi , cả hai bên tham
gia ẩu đả truy sát đối phương ngay cả khi những người này đã nằm trên xe
cấp cứu. Theo số liệu chính thức của Trung Quốc: có 2 thanh niên Duy
Ngô Nhĩ thiệt mạng và hàng trăm người bị thương.
Các
thông tin, ảnh và đoạn clip quay cảnh vụ ấu đả tập thể này cộng thêm
các loại tin đồn khác nhau ngay lập tức được phổ biến trên mạng Internet
và các mạng xã hội Trung Quốc.
Chỉ mấy ngày sau,
tại Tân Cương bắt đầu có các cuộc biểu tình của những người Duy Ngô Nhĩ
đang trong tâm trạng cực kỳ phẫn nộ. Ngày 5/7/2009, tại thủ phủ Urumchi
của SUAR đã diễn ra vụ đụng độ đầu tiên của người Duy Ngô Nhĩ với cảnh
sát và những người Hán tại đây.
Phần lớn những
người tham gia ẩu đả từ cả hai phía là các sinh viên Trường Đại học sư
phạm Kashgara. Theo số liệu cũng của giới truyền thông chính thống Trung
Quốc thì đã có tới 197 người chết (khoảng 50 người Duy Ngô Nhĩ, số còn
lại là người Hán ) và gần 2.000 người bị thương.
|
| Ảnh của kênh truyền hình CCTV trong thời gian xảy ra bạo loạn ở Urumchi – cô gái có mặt trong hình là người Hán – Nguồn: CCTV/AP |
Cảnh
sát Trung Quốc hành động không khoan nhượng - tại SUAR, các mạng
Internet , điện thoại di động và cố định đều bị căt, chính quyền cũng
đóng cửa tạm thời phần lớn các nhà thờ Hồi Giáo và, theo thông tin giữa
những người Duy Ngô Nhĩ với nhau, đã có vài chục nhân vật hoạt động tích
cực (người Duy Ngô Nhĩ ) đã bị bí mật sát hại.
Hơn 1.000 những
kẻ gây rối và đập phá bị bắt, 4 tháng sau đó 10 người đầu tiên trong số
họ đã bị xử bắn. Còn tiếp sau đó, các vụ xử án và xử bắn những người
liên quan đến cuộc xung đột trên vẫn được tiến hành tại Urumchi .
Một
điều đáng để ý là chính quyền Trung Quốc không chỉ hành hình người Duy
Ngô Nhĩ mà còn cả những người Hán tham gia các vụ lộn xộn này. Một người
Hán trong những kẻ khơi ngòi cho cuộc xung đột tại ký túc xá của nhà
máy sản xuất đồ chơi ở Shaoguang – hành động châm ngòi cho các vụ đập
phá và bạo loạn ở Urumchi đã bị xử bắn công khai trước đám đông, một
người Hán khác ở Urumchi cũng bị kết án tử hình.
Tuy
vậy, các cơ quan đặc biệt Trung Quốc vẫn công khai kết luận: những kẻ
đầu têu chủ yếu trong các vụ xung đột là các nhân vật ly khai Duy Ngô
Nhĩ hoạt động bí mật.
Chủ nghĩa ly khai không có đồng minh
Còn
một yếu tố rất quan trọng nữa cần biết để hiểu thêm tình hình và bối
cảnh ở Tân Cương. Những người đối lập Duy Ngô Nhĩ đã hoàn toàn mất sự
ủng hộ của các đồng minh quan trọng và những nhà tài trợ bên ngoài biên
giới Trung Quốc.
Về tình hình ở các nước cộng hòa
Trung Á chúng ta đã đề cập tới ở trên, trong khuôn khổ Tổ chức hợp tác
Thượng Hải, các nước thành viên (gồm Trung Quốc, Nga, Kazakhstan,
Kyrgyzstan, Tajikistan và Uzbekistan) đã đạt được một nhận thức chung
trong các vấn đề chống lại chủ nghĩa Hồi giáo và chủ nghĩa khủng bố.
Ngay nước Nga cũng đang phải đối mặt với những vấn đề tương tự ở Bắc
Kapkaz.
Một tố còn quan trọng hơn nữa - người Duy
Ngô Nhĩ cũng đã mất sự ủng hộ từ bên ngoài (ở góc độ nhà nước). Pakistan
và Trung Quốc từ lâu đã “chơi thân” với nhau để chống lại Ấn Độ, Trung
Quốc dành cho đồng minh Pakistan của mình sự hỗ trợ rất đáng kể cả về kỹ
thuật, quân sự và kinh tế.
Quân
đội A rập Xeut được trang bị các tên lửa đạn đạo Trung Quốc và tại
Vương Quốc Hồi giáo này thường xuyên có 150.000 công dân Trung Quốc sinh
sống và làm việc, Bắc Kinh là một những khách hàng tiêu thụ dầu mỏ A
rập Xeut chủ yếu, chỉ kém Mỹ và Nhật Bản một chút.
Bom
nguyên tử Pakistan được chế tạo bằng tiền của A rập Xeut và với sự trợ
giúp của các chuyên gia Trung Quốc. Dễ hiểu là trong những điều kiện như
vậy thì những nhà tài trợ chủ yếu cho tất cả các người Hồi giáo trên
toàn thế giới từ A rập Xeut sẽ không muốn làm tổn hại mối quan hệ với
Trung Quốc bằng việc giúp đỡ những người Duy Ngô Nhĩ.
Còn
Mỹ, dù có mối quan hệ rất phức tạp với Trung Quốc - nhưng cũng chưa
muốn biến sự cạnh tranh chính trị- kinh tế đang hình thành ( giữa hai
nước) thành một cuộc đối đầu công khai.
Hơn nữa,
kể từ năm 2001 (xảy ra sự kiện khủng bố 11/9- ND) Mỹ buộc phải giữ
khoảng cách tối đa với bất kỳ một tổ chức Hồi giáo cực đoan nào – chính
vì vậy mà Washington đã xếp những nhân vật ly khai Hồi giáo hoạt động
năng nổ và cực đoan hơn cả thuộc tổ chức “Phong trào Hồi giáo Đông
Turkestan” vào danh sách những phần tử khủng bố.
Mỹ
và Liên minh Châu Âu chỉ dừng ở mức giúp đỡ một cách khiêm tốn “Đại hội
đồng Duy Ngô Nhĩ toàn thế giới” – một tổ chức thế tục chuyên tiến hành
các hoạt động bảo vệ nhân quyền và tuyên truyền bên ngoài biên giới
Trung Quốc.
Thổ Nhĩ Kỳ, với những tham vọng
Pantiurizm của mình (đã nói tới ở bài trước – một hệ tư tưởng với nội
dung là tất cả các dân tộc thuộc nhánh người Turk cần phải thống nhất
lại thành một Quốc gia Hồi giáo dưới sự lãnh đạo của Thổ Nhĩ Kỳ- xin dẫn
một số ví dụ về các Quốc gia người Turk hiện nay: Thổ Nhĩ Kỹ,
Azerbaidzan ( hơn 90% dân số), Kazakstan (73%), Kyrzykistan (hơn 85%),
Turmenistan ( gần 85%), Uzbekistan.
Người Duy Ngô
Nhĩ thuộc nhóm ngôn ngữ và văn hóa này. Tổng số người Turk trên thế giới
khoảng 150 triệu người –ND ) cũng không quá vội vàng trong việc giúp đỡ
những người Duy Ngô Nhĩ hoạt động bí mật mặc dù tại nước này có một
cộng đồng người Duy Ngô Nhĩ tương đối lớn sinh sống.
Những
người Hồi giáo Afganistan láng giềng với Tân Cương lại quá nghèo và
đang bận rộn với những vấn đề của chính mình. Hơn nữa, các cơ quan đặc
biệt Trung Quốc có một vị thế và ảnh hưởng rất mạnh tại Afganistan từ
thời kỳ nước này ( Trung Quốc ) cung cấp ồ ạt vũ khí cho các lực lượng
thánh chiến chống Liên Xô.
Và kết quả là – ngay cả
trong phong trào “Quốc tế Hồi giáo” thì người Duy Ngô Nhĩ vẫn là những
người “ ngoài lề” nhất và ít được quan tâm nhất .
Những
người ly khai Duy Ngô Nhĩ đã không gặp may và là nạn nhân của những
tính toán địa- chính trị trong các thế kỷ XIX , XX và bối cảnh hiện nay
cũng tương tự như vậy. Tuy vậy, có thể khẳng định chắc chắn một điều là
“vấn đề Duy Ngô Nhĩ ” sẽ rất khó có thể được giải quyết bằng một cách
thức nào đấy trong tương lai gần.
Mấy thông tin bổ sung ngoài phần dịch:
1.
Như báo chí đã đưa tin , ngày 24/8 Trung Quốc lại xử tử hình 8 người
Duy Ngô Nhĩ bị buộc tội khủng bố. Nếu bạn đọc xem bản tin trưa của đài
Truyền hình Việt Nam thì rất dễ phân biệt những người Duy Ngô Nhĩ (tù
nhân bị xích) và người Hán (cảnh sát và những người khác).
2.
Trong một nghiên cứu khác của học giả Boris Mainaev (Saarbrucken - Cộng
hòa Liên Bang Đức) với tiêu đề “Người Duy Ngô Nhĩ- quả bom sắc tộc cài
dưới chân Vạn Lý trưởng thành”, tác giả - một người có nhiều mối quan hệ
với các tổ chức đối lập Duy Ngô Nhĩ đã dẫn ra những số liệu của Ittipak
– Chủ tịch Cộng đồng người Duy Ngô Nhĩ ở Kyrgyzstan như sau :
-
Theo kế hoạch của Bắc Kinh, trong những năm tới Trung Quốc sẽ đưa 10
triệu người Hán đến khu vực lòng chảo Tarim (Tân Cương). Còn đến cuối
thế kỷ này, con số trên sẽ là 100 triệu người.
-
Còn nhiều số liệu về những người Duy Ngô Nhĩ bị thiệt mạng từ năm 1933
đến nay. Do chưa được kiểm chúng nên người dịch không dẫn ra ở đây. Các
con số mà người Duy Ngô Nhĩ đưa ra rất khủng khiếp.
-
Cũng theo Boris Mainaev thì hiện nay có 4 tổ chức (đối lập) của Người
Duy Ngô Nhĩ đang hoạt động mạnh, đó là: “ Đảng giải phóng nước Duy Ngô
Nhĩ”; “ Mặt trận cách mạng dân tộc thống nhất Đông Turkestan”, “ Liên
minh thanh niên dân chủ Đông Turkestan” và “Đảng phục hưng Hồi giáo”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét