Cách đối phó với lực lượng bán quân sự hùng hậu của Trung Quốc trên Biển Đông
The
Observer

Mùa mưa bão bắt mọi thứ tuân theo đúng với nhịp điệu hàng năm của nó, và tháng vừa rồi, Trung Quốc đã phải kéo giàn khoan nước sâu của họ ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế mà Việt Nam đã tuyên bố. Các nhà phân tích ngay lập tức bắt đầu tranh luận ai “thắng” ai “thua”. Nhưng thực ra, ý nghĩa của mười tuần thử thách ý chí chủ yếu là các bài học rút ra bởi Bắc Kinh, Hà Nội và chính phủ các quốc gia cảm thấy bất an bởi tham vọng “chủ quyền không thể thay đổi được” của Trung Quốc.
Mẫu hình xâm lấn của Trung Quốc
đã trở nên rõ ràng từ khi nước này trình lên Liên
Hiệp Quốc năm 2009 một bản yêu sách rất rộng dựa vào
một bản đồ không rõ ràng. Bắc Kinh đã dương oai diễu
võ thể hiện sức mạnh hàng hải của minh kể từ đó,
trục lợi từ sự bối rối và hoài nghi kéo dài tại
nhiều thủ đô khác nhau, trong đó có Washington.
Không phải Trung Quốc đã trở nên mưu chước hơn mà
chỉ là có quá nhiều nước tin vào ý tưởng rằng Trung
Quốc, bất chấp những khó khăn đang gia tăng, sẽ trở
thành một siêu cường trỗi dậy một cách hòa bình. Họ
đã mất nhiều thời gian mới nhận ra sự thật.
Cuộc đối đầu ở ngoài khơi bờ biển Việt Nam đã
thu hút sự chú ý của giới truyền thông quốc tế, nhưng
cũng trong năm nay, các bộ phận của Lực lượng Tuần
duyên Trung Quốc cũng đã quấy nhiễu các căn cứ tiền
tiêu của Philippines, một đội tàu hải quân đã đi thăm
bãi ngầm James để treo cờ Trung Quốc trong vùng đặc
quyền kinh tế của Malaysia,và lính công binh hải quân đã
đổ nhiều công sức biến các rặng san hô và bãi đá
thành các cơ sở hạ tầng phục vụ việc thống trị khu
vực.
Vì nhiều lý do khó hiểu đối với các nhà chiến lược
năng lượng phương Tây nhưng rõ ràng là hợp lòng các
công dân Trung Quốc, Bắc Kinh đã kích động sự giận dữ
đối với sự tăng trưởng của ngành khai thác dầu khí
của các nước láng giềng. Tờ báo dân túy Hoàn cầu
thời báo đã tường thuật: “Hàng năm Việt Nam,
Philippines và Malaysia đã khai thác khoảng 20 triệu tấn
dầu và khí từ biển Đông. Đây là sự tổn thất dầu
và khí của Trung Quốc vào tay nước ngoài”. Ước lượng
của Trung Quốc về số hydrocarbon đang chờ các giàn khoan
nước này đến khai thác thường là cao gấp ba lần ước
lượng được Cơ quan Thông tin Năng lượng Hoa Kỳ công
bố.
Mùa hè này, không có gì bất ngờ khi Trung Quốc đã
nhắm tới một phần của bể Phú Khánh nằm cách bờ
biển miền trung Việt Nam 193 km. Đó là một trong những
khu vực ít được thăm dò đã được Cơ quan Khảo sát
Địa chất Mỹ (USGS) xác định là có thể chứa các mỏ
hydrocarbon đáng kể. Trong nhiều năm, ExxonMobil đã thăm dò
các lô gần bờ biển hơn trong một liên doanh với
PetroVietnam, và rõ ràng đã đạt được một số thành
công. Chính phủ Việt Nam cũng đã cấp phép nhượng quyền
khai thác dầu trong khu vực này cho công ty Murphy Oil, Công
ty Dầu và Khí tự nhiên Ấn Độ (ONGC) và công ty Gazprom
của Nga.
Nếu giàn khoan này của Trung Quốc tìm được bất cứ
dấu vết nào của hydrocarbon thì chẳng có gì hơn là nhờ
may mắn. Trừ khi được chỉ đạo về mặt chính trị,
các công ty dầu không bao giờ khoan cho đến khi nào tập
hợp được lượng lớn các dữ liệu địa chấn và mô
hình địa chất chứng tỏ có trữ lượng đáng kể, đáng
để bù đắp chi phí khoảng 100 triệu đô la mỗi giếng
dầu.
Khu vực hứa hẹn nhất được USGS xác nhận về
hydrocarbon dưới đáy biển là Bãi Cỏ rong (Reed Bank). Đây
là một núi ngầm dưới biển rộng khoảng 80×112 dặm
ngoài khơi đảo Palawan trong vùng đặc quyền kinh tế
Philippines, nơi công ty Philex Petroleum đã đạt được sự
chấp nhận của Manila để bắt đầu khoan trong năm 2016.
Điều đó có nghĩa là các tàu khảo sát địa chấn đã
ký hợp đồng với Philex sẽ hoạt động bận rộn trên
khu vực này trong năm 2015, và có thể sẽ là một mục
tiêu hấp dẫn khó cưỡng cho sự can thiệp của Trung
Quốc.
Vì không phải là một vị trí nước sâu, bãi Cỏ rong
sẽ thích hợp để các giàn khoan tự nâng của Trung Quốc
triển khai như là cái cớ để phô trương lực lượng.
Một sự đối đầu tương tự như với Việt Nam mùa hè
này diễn ra trên vùng biển Philippines là điều dễ xảy
ra.
Đó là một trong nhiều kịch bản mà có lẽ các nhà
chiến thuật Trung Quốc đang cân nhắc. Nếu họ thấy
được nước nào khác lơ là không chuẩn bị, Bắc Kinh
sẽ tạo dựng một mắt xích nữa trong chuỗi sự kiện
được trù tính sẽ tạo ra chủ quyền trên thực tế (de
facto) cho Trung Quốc trên biển Đông. Nhưng chuỗi sự kiện
này có thể bị đứt gãy nếu Mỹ dẫn đầu một phản
ứng phối hợp mang tính phủ đầu để chống lại
sự phô trương lực lượng của Trung Quốc.
Trung Quốc đã dựa vào hạm đội tàu bán quân sự
đang phát triển nhanh chóng để hậu thuẫn các yêu sách
của mình trên biển Đông. Trung Quốc và Mỹ dường như
ngầm thỏa thuận là không dùng tàu chiến đối đầu
nhau, một tình thế mà cho đến nay đã đem lại lợi thế
cho Trung Quốc. Một sự trả đũa hiệu quả sẽ thúc đẩy
được những mối quan hệ huấn luyện đã phát triển
tốt đẹp của Lực lượng Tuần duyên Mỹ với cảnh sát
biển của các quốc gia có quan hệ thân thiện ở Đông
Nam Á.
Trong những tháng tới, Mỹ và Nhật Bản sẽ chuyển
giao mấy chục chiếc xuồng ca nô và tàu tuần tra cho Việt
Nam và Philippines. Bất cứ điều gì mà Trung Quốc cố
gắng thực hiện trong mùa xuân hè sắp tới cũng tạo ra
lý do phù hợp để tổ chức các cuộc diễn tập hợp
tác đa quốc gia mở rộng trong vùng biển nằm giữa
Trường Sa và Hoàng Sa. Chỉ các bộ phận Lực lượng
tuần duyên/cảnh sát biển là nên tham gia. Để dễ chấp
nhận với công luận, các cuộc diễn tập này có thể
tập trung vào thực hành huấn luyện tìm kiếm và cứu
nạn, ngăn chặn buôn lậu và cướp biển, bảo vệ chống
lại sự xâm nhập của nước ngoài vào các vùng lãnh
hải,vv… Mỹ và Nhật Bản nên thúc giục Úc, Ấn Độ,
Indonesia, Malaysia và Singapore cùng tham gia vào các cuộc
diễn tập này.
Các bộ phận của đội tàu này nên luôn ở lại vùng
biển từ tháng Ba đến tháng Bảy, sẵn sàng ngăn chặn
một cuộc triển khai nữa của Trung Quốc bằng cách gây
cản trở. Một sự biểu dương sức mạnh bán quân sự
có phối hợp như thế sẽ chứng minh rằng các quốc gia
ven biển và bạn bè của họ không còn dung dưỡng cho
chiến thuật “cắt lát xúc xích” của Trung Quốc nữa.
Có một nguy cơ là sẽ xảy ra việc va đâm cố ý và
việc sử dụng vòi rồng, chiến thuật mà Trung Quốc đã
dùng để chống lại Việt Nam mùa hè này. Tuy nhiên, kịch
bản có nhiều khả năng xảy ra hơn là các tàu Trung Quốc
sẽ chọn tránh đối đầu khi hai bên có điều kiện
tương đồng hay gần tương đồng. Điều này trên thực
tế sẽ giúp xác lập lại các giả định chiến thuật
của Trung Quốc và mở đường cho những kết quả hợp
lý và tôn trọng lẫn nhau hơn trên Biển Đông.
David Brown là một nhà báo tự do và là một cựu
viên chức ngoại giao Mỹ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét