Thời gian gần đây chúng ta đọc/nghe/thấy không biết bao nhiêu là bản
tin về HS-TS. Nào là “cùng ngư dân vươn khơi”, “Ngành y tế cùng ngư dân
bám biển”, triển lãm chủ quyền biển đảo VN, “những bằng chứng lịch sử”,
văn nghệ vì biển đảo, trao bằng khen cho ngư dân bám biển, đến lâu lâu
lại “phát hiện” một bản đồ chủ quyền, v.v. Nếu chỉ đọc qua những cái tít
như thế này, chúng ta thấy VN chẳng làm gì để chống bá quyền Tàu ngoài …
tuyên truyền. Thật vậy, tất cả những hoạt động trên nó mang tính tuyên
truyền và phong trào. Mà, phong trào thì chỉ xảy ra trong một thời gian
rồi thôi. Tuyên truyền là cách làm rất cổ điển kiểu Mao-Stalin. Những
loại tuyên truyền này không làm cho Tàu cộng nao núng, vì nó chẳng gây
tác động nào. Vả lại, Tàu là bậc thầy về tuyên truyền, từng dạy cho VN
về lĩnh vực này.

Hội thảo quốc tế về tranh chấp trên biển Đông (ICESI 2014)
Cái làm cho Tàu cộng phải quan tâm là những hội thảo mang tính học
thuật về HS-TS. Hội thảo là phải có tham luận, và tham luận thường được
soạn thảo một cách nghiêm chỉnh, bàn chuyên sâu về một chủ đề. Những hội
thảo tốt với những người tham gia có uy tín có thể cung cấp những chứng
từ quan trọng lưu lại cho đời sau. Ngay cả những hội thảo giữa các thân
hữu quan tâm, không cần bài tham luận, cũng là dịp để bàn luận và suy
nghĩ về một vấn đề nào đó, và cũng đóng góp tri thức cho cuộc đấu tranh
chung.
Thế nhưng những hội thảo về HS-TS ở VN lại bị kiểm soát nghiêm ngặt.
Không phải ai cũng được phép tổ chức hội thảo. Các nhóm dân sự ngoài
chính quyền không được phép tổ chức hội thảo. Dù hội thảo được phép tổ
chức, nhưng vẫn bị theo dõi và kiểm soát chặt chẽ. Như Gs Thayer nói dù
được sinh viên yêu cầu nói về Biển Đông nhưng “người ta” cố tình ngăn
chận. Không ai biết ai là người không muốn bàn luận về Biển Đông, vì họ
thường dấu mặt và không để lại dấu vết.

Tuyên truyền
Nếu trong môi trường tự do học thuật như ở ngoài này, trường nào hay nhóm nào muốn tổ chức nói chuyện về Biển Đông thì cứ tổ chức. Chính vì thế mà chúng ta thấy số hội nghị và hội thảo về Biển Đông ở nước ngoài nhiều hơn ở VN. Điều này dẫn đến một nghịch lí: chuyện Biển Đông là chuyện của VN, nhưng người nước ngoài có tiếng nói nhiều hơn VN. Một nghịch lí khác về Biển Đông ở VN là tuyên truyền cảm tính thì thoải mái, nhưng nói chuyện học thuật một cách nghiêm chỉnh thì hạn chế.
Gs Nguyễn Văn Tuấn (Theo FB Nguyen Tuan)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét