Đã đến lúc Trung Quốc “run chân” ở Biển Đông?
(Kiến Thức) - Với việc rút giàn khoan Hải Dương 981 trước thời hạn, Trung Quốc dường như đã chùn bước ở Biển Đông?
Lo sợ giàn khoan Hải Dương 981 gặp sự cố khi siêu bão Rammasun đổ bộ
Lý do đơn giản và dễ thấy nhất cho
việc rút giàn khoan của Trung Quốc là thời tiết xấu. Một ngày trước khi
giàn khoan rút đi, thời tiết đã chuyển xấu do ảnh hưởng của siêu bão Rammasun,
được dự kiến sẽ đổ bộ vào đảo Hải Nam 3 ngày sau đó (tầm 18/7). Mặc dù
nơi giàn khoan Hải Dương 981 hạ đặt được dự báo sẽ không nằm trên đường
đi của Rammasun, nhưng không ai đảm bảo rằng, cơn bão sẽ không gây
thiệt hại gì cho giàn khoan cũng như tàu và người tại nơi đó. Mặc dù Hải
Dương 981 được cho là có thể chịu được bão lớn nhưng vẫn là quá mạo
hiểm để giữ cho nó và tàu hộ tống ở giữa đại dương trong thời tiết xấu.
![]() |
| Chính quyền Trung Quốc đưa ra lời giải thích rằng, do tránh bão Rammasun nên... |
Lựa chọn thứ hai là di chuyển về gần
Trung Quốc và ra khỏi vùng biển Việt Nam. Điều này sẽ cho phép giàn
khoan được neo tại một nơi nước nông, trong khi không đòi hỏi một số
lượng lớn các tàu để bảo vệ. Trung Quốc đã chọn phương án sau, ít rủi ro
hơn, và thông báo rằng giàn khoan đã hoàn thành công việc của mình.
Mặt khác, lời giải thích này làm cho ít nhất một sự kiện liên quan trở
nên khó hiểu. Vào ngày 15/7, cùng ngày giàn khoan rút đi, Trung Quốc thả
tất cả 13 ngư dân Việt Nam bị bắt giữ trong các cuộc đụng độ trong thời
gian giàn khoan hạ đặt. Điều này liệu có phải cho thấy Trung Quốc nhận
ra vụ việc đã đạt đến giới hạn của nó?
Tuy nhiên, điều thực sự dẫn đến sự
nhượng bộ đột ngột của Trung Quốc khi hạ lệnh rút giàn khoan Hải Dương
981 bắt nguồn từ quan ngại rằng, một số bên liên quan (bao gồm cả Việt
Nam và Mỹ) có thể tăng cường các hành động để đối phó Trung Quốc. Do
vậy, hành động của Bắc Kinh có thể trông giống như một thỏa thuận ngầm,
nhưng bản chất thực sự của nó là một cái gì đó khác.
Những “lát cắt salami” phải chăng đã quá dày?
Hành vi của Trung Quốc được giải thích
hợp lý nhất nếu giải thích theo chiến lược lát cắt xúc xích salami. Đây
là phương pháp mà Bắc Kinh hay vận dụng để thực hiện yêu sách bành
trướng lãnh thổ và thay đổi hiện trạng trong khu vực Biển Đông và biển
Hoa Đông. Điểm mấu chốt của chiến lược này là tạo một sự cân bằng tinh
tế giữa sự cương quyết và kiềm chế để các hành động của họ đủ để thay
đổi thực trạng nhưng không đủ để tạo ra một lý do xác đáng cho các bên
khác chống lại họ. Có rất nhiều lý do để nghĩ rằng sự cân bằng tinh tế
này đã đạt đến giới hạn của nó. Bão Rammasun đã cho Trung Quốc một cơ
hội tốt để xoa dịu căng thẳng mà không bị mất mặt.
Việc hạ đặt Hải Dương 981 được đặt vào
đặc khu kinh tế của Việt Nam đã gây ra cuộc xung đột lớn nhất ở Đông
Nam Á kể từ khi kết thúc Chiến tranh Lạnh. Với việc Trung Quốc bắt nạt
các nước láng giềng nhỏ hơn một cách hung hăng và kéo dài, nhận thức của
thế giới về Trung Quốc đã thay đổi theo chiều hướng xấu.
Ngày 10/7, Thượng viện Mỹ nhất trí
thông qua một nghị quyết lên án hành động ngang ngược của Bắc Kinh và
đặt ra chính sách hỗ trợ đồng minh tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương.
Một số nhà làm chính sách và học giả có ảnh hưởng lớn ở Mỹ bắt đầu kêu
gọi một cách tiếp cận cứng rắn hơn với Trung Quốc.
Nhìn chung, giàn khoan Hải Dương 981
đã tiếp thêm động lực cho một số nước, trong đó có Nhật Bản,
Philippines, Australia, Ấn Độ và Việt Nam, trong việc điều chỉnh chính
sách quân sự và chính sách đối ngoại của họ chống lại sự hung hăng của
Trung Quốc. Nhìn thấy xu hướng này, Trung Quốc chắc chắn phải cảm thấy
rằng hành động hung hăng của nó đã gây ra đủ tổn hại cho chiến lược và
uy tín của mình.
![]() |
| ... họ quyết định rút giàn khoan Hải Dương 981? |
Trung Quốc cũng có nỗi lo sợ riêng của họ
Trong nhiều năm, các đối thủ của Trung
Quốc, chẳng hạn như Việt Nam và Mỹ, đã thông qua một chính sách kiềm
chế vì sợ khiêu khích con rồng Trung Quốc. Họ đã tạo ra một mức trần để
hạn chế những gì họ cho là có thể cho phép trong việc đối phó với thế
lực đang lên này. Trung Quốc, về phần mình đã khéo léo khai thác nỗi sợ
hãi này với chiến thuật lát cắt salami của mình. Những lát cắt salami
hữu dụng miễn là đối phương phía thiếu quyết tâm để thoát khỏi sự kiềm
chế của họ, mà ở đây là nỗi sợ căng thẳng leo thang. Sự thành công của
chiến lược này được xác định dựa vào một thủ thuật: nếu bạn có thể làm
cho đối thủ đơn phương kiềm chế, bạn có thể giành chiến thắng mà không
chiến đấu. Vì vậy, cách phản đòn là rất rõ ràng: bạn phải cho đối thủ
thấy rằng kiềm chế không thể chỉ là đơn phương.
Việc di chuyển giàn khoan của Trung
Quốc là kết quả của một quá trình lâu dài trong chiến lược cắt xúc-xích.
Nhưng nó cũng tạo cơ hội cho đối thủ của Trung Quốc phá vỡ mức trần hạn
chế hành động của họ. Kết quả của vụ việc lần này cho thấy rằng Trung
Quốc cũng không khác nhiều so với các bên còn lại. Đó là chính họ cũng
có nỗi sợ hãi căng thẳng leo thang của riêng mình.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét