Với Trung Quốc chúng ta đừng lo bát nước hắt đi…
Chúng ta đừng lo bát nước hắt đi sẽ
khó lấy lại vì bát nước này đã bị các nhà cầm quyền Trung quốc hắt đi
nhiều lần.
Khi nói về mạnh yếu, tôi lại
nghĩ đến một câu châm ngôn của Đạo Phật “ Sắc sắc không không”, ý nghĩa
của câu nói này vô cùng thâm thúy theo cách diễn giải của các nhà Phật
học, nhưng một ý của các cách diễn giải có thể hiểu theo nghĩa trong cái
có, có cái không, trong cái không có cái có.
|
| Tình hình biển Đông căng thẳng khi Trung Quốc có những hành động leo thang, xâm phạm chủ quyền của Việt Nam |
Đánh giá thực lực
Khi
nói về Trung Quốc, một sự thực là về thực lực kinh tế và quân sự mạnh
hơn Việt Nam nhiều lần nhưng thực ra Trung Quốc phải căng trải ra trong
một đất nước rộng lớn với đầy rẫy những bất ổn về xã hội như sự bất mãn
của người dân tại Tân Cương, tại Tây Tạng về vấn đề dân tộc và nhân dân
tại những vùng miền Tây do sự phân hóa giầu nghèo với miền Đông. Những
bất ổn này đã đưa đến những vụ đánh bom, chém giết tại nhiều nơi trên
khắp lãnh thổ và không loại trừ cả thủ đô Bắc Kinh.
Trung
Quốc lại có đường biên giới trên đất liền tiếp giáp với 14 nước, đăc
biệt là hơn 3605km tiếp giáp với Nga phía Đông và hơn 40km phía Tây, mặc
dù tình hình quan hệ Trung Nga đang nồng ầm với việc Nga và Trung Quốc
vừa ký hiệp định kinh tế lên đến trên 400 tỷ USD Mỹ, nhưng việc dòng
người Hoa di cư đang ngày càng tăng sang vùng Viễn Đông đất rộng người
thưa thớt của Nga, sớm muộn cũng sẽ gây nên tình hình bất ổn vì Trung
Quốc luôn cho vùng này thuộc Trung Quốc bị các triều đại Nga Hoàng thôn
tính.
Đặc biệt đây là hai dân tộc có đặc tính chủ
nghĩa dân tộc rất cao và đều là 2 cường quốc, theo tôi thì việc nồng ấm
này chỉ là nhất thời khi Nga đang bị Mỹ và Tây âu cấm vận và phụ thuộc
mạnh mẽ vào ý chí của các nhà lãnh đạo khi thời hạn tổng thống Nga chỉ
giới hạn trong một khoảng thời gian không quá hai nhiệm kỳ.
Hôm
nay là bạn nồng ấm, ngày mai có thể là kẻ thù, chỉ có lợi ích dân tộc
là vĩnh viễn. Năm 1969 đã xẩy ra xung đột nghiêm trọng tại các vùng biên
giới phía Đông Trung Quốc –Liên Xô. Chính vì thế đối với vùng biên giới
này kể cả Nga và Trung quốc vẫn phải duy trì một lực lương quân đội
hùng hậu.
Với 1416 km đường biên giới tiếp giáp
với Bắc Triều tiên, với một chính quyền không phải lúc nào Bắc Kinh cũng
có thể lường được mọi quyết định của họ. Tình hình bất ổn trong quan hệ
giữa Bắc-Nam Triều Tiên, Mỹ lại có lực lượng quân sự hùng mạnh và vượt
trội ở Hàn Quốc cộng với sức mạnh của quân đội Hàn quốc, Trung Quốc
không thể không tính đến việc duy trì lực lượng quân sự tại đây.
Với
hơn 3338km giáp giới với Ấn độ, nơi mà Chính phủ Ấn độ và nhân dân Ấn
độ vẫn luôn ghi nhớ và nhắc nhở Trung Quốc đã chiếm một vùng đất rộng
lớn của Ấn Độ trong chiến tranh biên giới Trung -Ấn năm 1962, hơn nữa
Thủ tướng mới đắc cử của Ấn độ theo cương lĩnh tranh cử lại có đường lối
cứng rắn với Trung quốc. Vì thế Trung quốc không thể không duy trì một
lực lường quân sự hùng hậu tại đây.
Đặc biệt những
nước có người Duy Ngô Nhĩ sinh sống hoặc là điểm nóng thường xẩy ra các
vụ khủng bố xuyên quốc gia mà có biên giới tiếp giáp với Trung quốc
cũng là những vùng biên giới mà Trung Quốc phải lo lắng như với:
Kazakhstan 1.533 km; Kyrgyzstan 858 km; Pakistan 523 km; Tajikistan
414 km; Afghanistan 76 km
Chỉ còn lại một số vùng
biên giới tiếp giáp với: Myanma 2185km; Nepal 1.236 km; Bhutan 470 km
Trung Quốc ít lo lắng hơn nhưng với việc Miến Điện đang thực hiện các
cải cách ngả theo Mỹ và phương Tây, Trung quốc không thể không lo
lắng.
Chỉ còn vùng biên giới tiếp giáp với Lào
423 km; Việt Nam 1.281 km, là Trung quốc hoàn toàn yên tâm vì không
không lo Mỹ và phương Tây áp sát biên giới Trung quốc.
Với
trên 14500km đường biển ở phía Đông, Trung Quốc cũng có các tranh chấp
về chủ quyền đối với các đảo và vùng biển đối với các nước Nhật Bản, Hàn
Quốc, Philiphin, Malaysia, Inddonexia, Việt Nam và vùng lãnh thổ Đài
Loan đang mong muốn độc lập với Trung Quốc.
Trong
số các nước này, ở Nhật bản, Hàn quốc Mỹ đều có căn cứ quân sự và bản
thân Hàn quốc, Nhật bản cũng có một lực lượng hải quân và lực lượng quân
sự hùng hậu. Đài Loan, Phi liphin đều có các hiệp ước phòng thủ với
Mỹ. Indonexia, Malayxia là các đồng minh truyền thống của Mỹ và Mỹ coi
các nước này là các nước có cùng nền dân chủ với Mỹ. Như vậy Hải quân Mỹ
hầu như giăng khắp các vùng biển tiếp giáp với Trung quốc kể cả vùng
biển Hoa Đông lẫn vùng biển Đông.
Trong tất cả 14
nước tiếp giáp trên đất liền và các nước có vùng biển gắn với Trung
quốc trừ Việt Nam đều là các nước không có cùng mô hình chế độ chính
trị như Trung Quốc, họ đều theo mô hình chế độ đại nghị dân chủ, vì vậy
họ được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của Mỹ và Phương Tây nếu Trung Quốc gây
xung đột với các nước này.
So sánh với Mỹ, Phía Bắc
Mỹ chỉ tiếp giáp với Canada, phía Nam với Mehico vì vậy Mỹ có thể rảnh
tay tập trung lực lượng cho các cuộc xung đột, còn Trung quốc không thể
tập trung toàn bộ binh lực được vì phải đối phó với nhiều điểm nóng khác
nhau.
Trung Quốc có vũ khí nguyên tử nhưng không
thể dùng vũ khí nguyên tử tại Biển Đông và trên nội địa. Về thực lực,
lực lượng không quân của Trung Quốc còn kém xa Mỹ, chúng ta đã từng
đương đầu với lực lượng không quân hùng mạnh của Mỹ với máy bay ném bom
chiến lược B52, đã từng bảo vệ vững chắc vùng biển chỉ với những tầu
chiến nhỏ hoàn toàn lạc hậu so với lực lượng hải quân hùng mạnh của hạm
đội Thái Bình dương với sự yểm trợ của lực lượng không quân thiện chiến
Mỹ.
Trung Quốc có thể dùng tên lửa đạn đạo nhưng
sao có thể bằng B52 ném bom rải thảm. Có một số học giả nói nếu đụng độ
quân sự, Việt Nam có thể chịu thiệt hại nặng nề một cách nhanh chóng,
nhưng tôi tin rằng với một đội ngũ tướng lĩnh và chỉ huy dày dạn trận
mạc của Việt Nam, với cách đánh thiên biến vạn hóa tiếp thu từ cha ông
để lai, việc làm cho quân đội Việt Nam núng thế một cách nhanh chóng là
rất khó khăn.
Lịch sử đã ghi lại những trận Bạch
Đằng giang lịch sử, nhuốm đỏ máu quân xâm lược của các triều đại Phong
kiến Trung Quốc, khi các chiến thuyền của ta rất nhỏ so với các chiến
thuyền của quân Hán, quân Tống, quân Nguyên, quân Minh, quân Thanh.
Một
minh chứng trong chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ, ban đầu
với sức mạnh hầu như truyệt đối, Mỹ tưởng rằng có thể đè bẹp lực lượng
không quân Việt nam nhanh chóng nhưng thực tế là trái ngược, Mỹ không
thể ngờ với máy bay MiG 17 cũ chỉ trang bị hai khẩu pháo 12,7 ly và
1 khẩu 23 ly, các phi công của ta đã bắn rơi nhiều máy bay tiêm kích của
Mỹ.
Máy bay MiG21 của ta còn kém uy lực so với
MiG21 Liên xô cũ trang bị cho Ai Cập, nhưng là nỗi kinh hoàng với máy
bay tiêm kích của Mỹ và máy bay B52. Khi tên lửa của ta bắn rơi máy bay
B52, bản thân các tướng lĩnh Liên xô cũng không tin, phải cử chuyên gia
và tướng lĩnh sang trực tiếp thị sát cụ thể họ mới tin.
Tất
cả những điều này đã được các phi công Mỹ từng tham gia chiến tranh
viết trong hồi ký của mình. Một người bạn của tôi đã từng tham gia không
chiến, khi được đối thủ của chính mình trong trận không chiến đó, một
vị tướng không quân đang đương nhiệm Mỹ, mời sang Mỹ, bạn tôi đã được
các cựu thù đón tiếp rất trọng thị với niềm khâm phục sâu sắc tại sao
một phi công với một lượng giờ bay ít ỏi lại có thể hạ được phi công Mỹ
lão luyện với vài nghìn giờ bay.
Việt Nam đã trải
qua nhiều cuộc chiến tranh, thế hệ chúng tôi và bản thân cũng đã từng
chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh, từng chứng kiến các trận bom B52
rải thảm Hà Nội và tại nhiều thành phố làng mạc Việt Nam, sự giết hại
dân thường vô tội tại biên giới phía Bắc bởi lính Trung Quốc , tại biên
giới phía Tây Nam bởi lính Khơ me đỏ.
Chúng ta
thiết tha và mong muốn có hòa bình nhưng phải là nền hòa bình trên cơ sở
giữ được sự toàn vẹn lãnh thổ, vùng trời, vùng biển và các hải đảo
thuộc chủ quyền của Việt nam, mà bao nhiêu đời tổ tiên, cha ông chúng
ta đã gìn giữ và phát triển. Hòa bình trên sự tôn trọng độc lập và chủ
quyền của nhau, chứ không phải thứ hòa bình viển vông và lệ thuộc như
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nói. Chúng ta không gây chiến nhưng chúng
ta có quyền tự vệ.
Trung Quốc không thật mạnh khi không có chính nghĩa
Trung
Quốc không thật mạnh khi không có chính nghĩa, khi đi xâm chiếm lãnh
thổ của các nước khác. Việt Nam chúng ta tuy không mạnh bằng Trung
Quốc, nhưng chúng ta có chính nghĩa, đó là sức mạnh của lòng yêu nước, ý
chí quyết tâm giữ gìn sự toàn vẹn lãnh thổ, vùng trời và vùng biển của
Tổ quốc, được nhân dân thế giới và bản thân những người dân có lương
tri của Trung quốc ủng hộ.
Chúng ta đừng lo bát nước hắt đi sẽ khó lấy lại vì bát nước này đã bị các nhà cầm quyền Trung quốc hắt đi nhiều lần.
Trước
mắt Việt nam cần kiện ra Tòa án hoặc Trọng tài Quốc tế để xác định rõ
Chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa và các vùng biển thuộc chủ
quyền của Việt Nam tại biển Đông. Làm như vậy để nhân dân Thế giới và
những người có lương tri của nhân dân Trung quốc có cơ sở pháp lý ủng hộ
Việt nam và bản thân nhân dân Việt nam cũng sẽ có cơ sở pháp lý để đòi
lại những gì thuộc chủ quyền của mình, thế hệ chúng ta chưa làm được thì
con cháu chúng ta sẽ thực hiện. Đây là phương pháp đấu tranh bằng biện
pháp hòa bình mà lẽ phải thuộc về chúng ta mà Trung quốc không có.
Việt
Nam yêu hòa bình nhưng chúng ta có quyền tự vệ. Việt Nam kiềm chế nhưng
Việt Nam không khuất phục và yếu hèn trước bất cứ kẻ xâm lược nào, Việt
Nam sẽ ghi thêm vào trang sử của mình những trận Bach Đằng Giang, Điện
Biên phủ tại Biển Đông khi chúng ta buộc phải thực hiện quyền tự vệ của
mình trước quân xâm lược.
Hiện
nay tồn tại một điều cần suy ngẫm là giao thương giữa Việt Nam và Trung
Quốc đang ngày càng phát triển, tổng kim ngạch 2 chiều đã lên tới hơn
40 tỷ USD Mỹ trong đó nhập siêu của Việt Nam từ phía Trung quốc đã lên
tới 13-14 tỷ Dolar.
Nền kinh tế Trung quốc đã thâm
nhập sâu vào nền kinh tế Việt Nam, tính đến năm 2010 có đến 90% các dự
án tổng thầu EPC (tư vấn, thiết kế-cung cấp thiết bị - xây lắp vận hành;
hay nói cách khác thực hiện dự án theo phương thức chìa khóa trao tay)
của Việt Nam do nhà thầu Trung quốc đảm nhiệm, Trong đó chủ yếu là dầu
khí, hóa chất, điện, dệt kim.
Trong số này các
doanh nghiệp đến từ Trung Quốc thực hiện tới 30 dự án trọng điểm Quốc
gia, trong đó có các dự án “tỷ đô” của ngành điện.
Hiện
có 10 dự án lớn do nhà thầu Trung Quốc đảm nhiệm như: Đường sắt đô thị
Cát Linh-Hà Đông mức đầu tư 552 Triệu USD; Dự án cao tốc Hà Nội –Hải
phòng với tổng mức đầu tư gần 25.000 tỷ đồng; Đường cao tốc Nội bài –Lào
cai với tổng mức đầu tư gần 20.000 tỷ đồng; Bô xít Tây Nguyên với tổng
mức đầu tư cho 2 dự án Tân Rai và Nhân Cơ lên đến hơn 15.400 tỷ và
16.800 tỷ tăng 3800 tỷ và 4300 tỷ so với dự kiến ban đầu; Nhà máy gang
thép Lào Cai với tổng mức đầu tư 340 triệu USD trong đó Việt Nam góp 55%
tổng mức đầu tư; Nhà máy nhiệt điện Duyên Hai với tổng mức đầu tư dự án
1,6 tỷ USD, gói thầu EPC trị giá 1,3 tỷ USD; Trung Quốc cho vay 85% vốn
còn 15% vốn đối ứng là của EVN; Nhiệt điện Mông Dương với tổng mức đầu
tư 1,95 tỷ USD, tăng so với dự kiến ban đầu gần 550 triệu USD; Nhà máy
thủy điện sông Bung với tổng mức đầu tư trên 5.000 tỷ đồng trong đó vốn
vay của Ngân hàng phát triển Châu Á là 196 triệu USD; Dự án Golden
Westlake gồm 370 căn hộ với giá 1m2 dao động từ 1.400USD đến 4.000USD
;Nhà máy dệt may tại khu công nghiệp Lai Vu với tổng mức đầu tư 425
triệu USD sử dụng 35,1ha đất.
Các dự án do Trung
Quốc làm chủ đầu tư sau khi trúng thầu với giá trúng thầu thấp nhưng sau
một thời gian thực hiện đều đội vốn lên rất lớn so với giá trúng thầu
ban đầu và và theo nhận định của nhiều nhà khoa học đã được các phương
tiện thông tin đại chúng đăng tải thì công nghệ, máy móc thiết bị nhà
thầu Trung quốc cung cấp cho ta ở mức trung bình hoặc thấp so với công
nghệ cùng loại của thế giới.
Đặc biệt việc trúng
thầu một cách hàng loạt này xảy ra khi chúng ta sửa một số điều khoản
của Luật Đầu tư và Luật Chuyển giao công nghệ khi cho Chủ đầu tư tự
quyết định Công nghệ của Dự án với danh nghĩa mở hành lang thông thoáng
để kêu gọi đầu tư của nước ngoài, mặc dù việc sửa các điều khoản này
không được sự đồng tình của nhiều chuyên gia có trách nhiệm trong ban
soạn thảo.
Dư luận xã hội đặt ra một vấn đề: Với
việc các nhà thầu trung quốc trúng tổng thầu EPC ở mức nhiều tỷ USD như
đã nêu ở trên, liệu có sự vận động hành lang của các nhóm lợi ích hay
không? Là một vấn đề cần đặt ra và sự vận động hành lang này có ảnh
hưởng gì đến chính sách đối ngoại của ta đặc biệt trong quan hệ của ta
với Trung quốc.
Càng ngẫm tôi càng tâm đắc với
phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, chúng ta không thể đánh đổi chủ
quyền, độc lâp và lòng tự tôn dân tộc lấy thứ hòa bình viển vông, lệ
thuộc, thế hệ chúng ta đã gây dựng nên những trang sử vàng chói lọi và
hãy đề cho con cháu chúng ta có quyền ngẩng cao đầu với lịch sử mà tổ
tiên, cha ông đã gây dựng nên.
Giặc ngoại xâm thì
ta luôn xác định được đúng đối tượng nhưng giặc nội xâm vì lợi ích kinh
tế thì không phải bao giờ cũng có thể xác định được vì chúng luôn che
đậy dưới vỏ bọc rất khôn khéo và có những lý luận nghe ra rất hợp lý với
chiêu bài tình đoàn kết, tình hữu nghị truyền thống, cố gắng và kiên
trì giữ gìn môi trường hòa bình để phát triển kinh tế, nhưng mất đi một
nguyên tắc là quan hệ phải bình đẳng và tôn trọng lợi ích dân tộc và chủ
quyền quốc gia của nhau.
Trong quan hệ giao thương
với Trung quốc và việc trúng thầu một cách “ đặc biệt” của các nhà thầu
Trung Quốc, theo dư luận xã hội, liệu có hiện tượng tham nhũng , nhận
tiền hối lộ không, đây là một vấn đề mà Ban Phòng chống tham nhũng Trung
ương cần xem xét.
Tôi tin rằng với thái độ quyết
liệt chống tham nhũng của Đảng, Nhà nước và Chính phủ, chúng ta có thể
làm được, đây cũng là một cách tốt nhất để có thể làm sạch nền kinh tế
quốc gia.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét