Trong thời gian qua dư luận nói chung và giới nghiên cứu nói riêng thường đặt ra nhiều câu hỏi,nhưng tựu trung là hai vấn đề:
(1) Bao giờ Trung Quốc rút giàn khoan HD 981 ra khỏi vùng biển chủ quyền của Việt Nam
(2) Sau khi Trung Quốc rút giàn khoan ra rồi thì Việt Nam sẽ lựa chọn chiến lược đối ngoại như thế nào?
Câu hỏi thứ nhất trả lời rất đơn giản: Trung Quốc sẽ phải rút giàn khoan ra khỏi vùng biển Việt Nam trước khi mùa bão tới.
Tuy nhiên vấn đề thứ hai trả lời không đơn giản.

cố TBT Lê Duẩn là vị lãnh đạo kiên quyết và rõ ràng nhất, như bao nhiêu thế hệ ông cha đã từng răn dạy
Để đi tìm lời giải chúng ta cần nhìn lại lịch sử quan hệ Việt
Nam-Trung Quốc và cách nhìn nhận, xử lý mối quan hệ này như thế nào của
các nhà lãnh đạo Việt Nam.
Ở đây không đề cập tới hàng nghìn năm Bắc thuộc và các triều đại
phong kiến xâm lược Việt Nam. Chỉ xem xét mối quan hệ hai nước kể từ khi
ra đời Nhà nước Việt Nam DCCH và CHND Trung Hoa.
Có thể nói mối quan hệ này có lúc thăng, lúc trầm, lúc ấm, lúc lạnh,
nhưng dã tâm xâm chiếm Việt Nam của nhà cầm quyền Trung Quốc chưa bao
giờ thay đổi.
Như bao nhiêu bậc quân vương khác, không thể tránh được những mặt
mạnh- yếu, hay- dở trong lúc trị vì, nhưng riêng cách nhìn và thái độ
đối với người láng giềng phương Bắc, cố TBT Lê Duẩn là vị lãnh đạo kiên
quyết và rõ ràng nhất, như bao nhiêu thế hệ ông cha đã từng răn dạy.
Chúng ta hãy nghe ông phát biểu: “Trước khi chúng tôi ra về, Mao
gặp anh Trường Chinh và tôi. Mao ngồi xuống trò chuyện với chúng tôi và
cuối cùng ông ta tuyên bố: “Các đồng chí, tôi muốn nói cho các đồng chí
biết điều này. Tôi sẽ là Chủ tịch của 500 triệu nông dân đang thiếu đất,
và tôi sẽ mang một đạo quân tiến xuống khu vực Đông Nam Á“.
Đặng Tiểu Bình cũng ngồi ở đó, nói thêm: “Chủ yếu là vì nông dân nghèo, trong tình cảnh khó khăn cùng cực”. Khi chúng tôi ra ngoài, tôi nói với anh Trường Chinh: “Đó, anh thấy đó, âm mưu chiếm nước ta và Đông Nam Á. Bây giờ đã rõ rồi“. Họ dám tuyên bố điều đó như thế. Họ nghĩ chúng ta không hiểu. Đúng là không lúc nào họ không nghĩ đến đánh Việt Nam!
Mao còn hỏi tôi: “Ở Lào, có bao nhiêu cây số vuông đất?”.
Tôi trả lời: “Khoảng 200.000 cây số vuông”.
Mao hỏi: “Dân số của họ bao nhiêu?”.
Tôi trả lời: “Khoảng 3 triệu!”.
Mao nói: “Như vậy là không nhiều. Tôi sẽ đưa dân tôi đến đó, thật mà”.
Mao lại hỏi: “Có bao nhiêu cây số vuông đất ở Thái Lan?”.
Tôi trả lời: “Khoảng 500.000 cây số vuông”.
Mao hỏi: “Có bao nhiêu người?”.
Tôi trả lời: “Khoảng 40 triệu!”.
Mao nói: “Lạy Chúa! Tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc có 500.000 cây
số vuông, nhưng có tới 90 triệu người. Tôi cũng sẽ đưa một số người dân
của tôi tới Thái Lan”.
Đối với Việt Nam, họ không dám nói về việc đưa người tới theo cách này.
Tuy nhiên, ông ta (Mao) nói với tôi: “Đồng chí, có đúng là người của các đồng chí đã chiến đấu và đánh bại quân Nguyên?”
Tôi nói: “Đúng“.
Ông ta hỏi: “Có phải cũng chính người của đồng chí đã đánh bại quân Thanh?”
Tôi nói: “Đúng“.
Ông ta nói: “Và quân Minh nữa, phải không?”
Tôi nói: “Đúng, và cả các ông nữa. Tôi đánh các ông luôn. Các ông có biết điều đó không?”. Tôi đã nói với Mao Trạch Đông như thế.
Ông ta nói: “Có, có”.
Ông ta muốn chiếm Lào, cả Thái Lan, cũng như muốn chiếm tất cả các
nước Đông Nam Á. Đưa người dân đến sống ở đó” (Trích từ Bài phát biểu
của TBT Lê Duẩn về “tập đoàn phản động Trung Quốc”).
Có thể nói giai đoạn cuối những năm 70 đầu 80 của Thế kỷ trước quan
hệ Việt Nam-Trung Quốc là xấu nhất. Năm 1978, một năm trước khi Trung
Quốc đưa quân tấn công 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam, TBT Lê Duẩn
viết: “Phải xây dựng hạnh phúc cho nhân dân. Muốn có hạnh phúc cho
nhân dân phải giàu mạnh và hùng cường. Đó là vì vị trí lịch sử và địa dư
của Việt Nam. Không thể khác được. Vì chúng ta ở bên cạnh một nước mà
lịch sử của nước đó chưa ra khỏi cuộc sống người ăn thịt người”.
Không nghi ngờ gì nữa, đó là ám chỉ tới người láng giềng Trung Quốc,
đất nước với lịch sử từng có tập tục “người ăn thịt người” mà chính Văn
hào Lỗ Tấn đã đề cập tới nhiều lần trong tiểu thuyết “Nhật ký người
điên” nổi tiếng của ông.
Và như chúng ta đã biết, Trung Quốc đã đưa quân tấn công 6 tỉnh biên
giới nước ta và hậu quả của nó thật thảm khốc như thế nào thì chúng ta
đều biết.

Đưa TBT Lê Duẩn thăm Hạm đội tàu chiến đấu thuộc Quân chủng Hải quân
Có thể nói đó là lúc Việt Nam nhìn thấy rõ bản chất thực nhất của Nhà
cầm quyền Trung Quốc; các cơ quan: Đảng, Quốc hội, Chính phủ đồng tâm
nhất trong cách xác định về Trung Quốc. Thậm chí quan điểm này đã được
ghi hẳn trong Hiến pháp: “Vừa trải qua ba mươi năm chiến tranh giải
phóng, đồng bào ta thiết tha mong muốn có hoà bình để xây dựng Tổ quốc,
nhưng lại phải đương đầu với bọn bá quyền Trung Quốc xâm lược cùng bè lũ
tay sai của chúng ở Campuchia. Phát huy truyền thống vẻ vang của dân
tộc, quân và dân ta đã giành được thắng lợi oanh liệt trong hai cuộc
chiến tranh bảo vệ Tổ quốc chống bọn phản động Campuchia ở biên giới Tây
Nam và chống bọn bá quyền Trung Quốc ở biên giới phía Bắc, bảo vệ độc
lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của mình.” (Trích “Lời nói đầu” của Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam năm 1980).
Đây thực sự là cơ hội vàng để các nhà lãnh đạo Việt Nam lựa chọn đối
tác chiến lược. Lúc ấy có 3 đối tác chiến lược cần lựa chọn:
(1) Liên Xô (dễ nhất, nhưng kém hiệu quả nhất),
(2) Mỹ (cực khó, nhưng không phải không thể),
(3) quay trở lại với Trung Quốc (cực xấu, nhưng an toàn).
Và các nhà lãnh đạo Việt Nam đã chọn phương án “dễ nhất”, đồng thời
loay hoay mãi rồi cuối cùng lại quay về, tiếc thay, với phương án “cực
xấu”. Cuối cùng là Trung Quốc trao cho Việt Nam “16 chữ vàng” và quan hệ
hai nước được thiết lập trên nền tảng của “4 tốt”.
Hôm nay Việt Nam chúng ta lại đang đứng trước sự lựa chọn đầy khó
khăn! Dẫu cho sự nhìn nhận “kẻ thù Trung Quốc” có phần không quyết liệt
và đồng nhất như giai đoạn cuối 70 đầu 80 của thế kỷ trước, nhưng cơ hội
lựa chọn đồng minh chiến lược thì lại thuận lợi hơn rất nhiều. Chúng ta
không còn buộc phải lựa chọn đồng minh chiến lược “dễ nhất” nữa. Chỉ
còn lại 2 kịch bản chính (không nói đến những kịch bản phụ): hoặc là với
Mỹ hoặc là lại quay trở lại với… Trung Quốc theo tinh thần “Môi hở,
răng lạnh- Máu chảy, ruột mềm”.
Trong một thế giới đầy biến động và nhiều rủi ro như hiện nay thì
việc quan hệ hợp tác với các nước trên cơ sở “bình đẳng, đôi bên cùng có
lợi” chỉ tồn tại trên lý thuyết (nếu không muốn nói là hão huyền). Ở
Châu Á, phát triển và tiềm lực kinh tế mạnh đến như Nhật Bản, Hàn Quốc
và ở châu Âu như Pháp và Đức nói riêng và Khối NATO nói chung cũng đều
phải liên minh chiến lược với Mỹ, chứ chưa nói gì tới những nước nhỏ và
yếu như Philippine.
Tuy nhiên để có thể trở thành đồng minh chiến lược với Mỹ là không hề
đơn giản. Điều kiện đưa ra chắc chắn sẽ ảnh hưởng không nhỏ. Theo sự
hiểu biết thiển cận của tôi thì đây chưa phải là lúc Đảng ta sẵn sàng
làm việc này.
Vậy sau khi Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi vùng lãnh thổ của Việt Nam thì Việt Nam sẽ lựa chọn như thế nào?
Rất tiếc, có thể rất, rất nhiều bạn sẽ phản đối tôi, nhưng thực sự tôi không nhìn thấy khả năng kịch bản thứ nhất sẽ diễn ra!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét