Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

Bản đồ Trung Quốc chẳng có mấy giá trị


Các quan chức Philippines cho biết quân đội của họ thời gian gần đây đã phát giác những hoạt động lấp biển mà Trung Quốc thực hiện tại một số bãi cạn ở Biển Đông.

Lâu nay Trung Quốc vẫn cho rằng họ có “chủ quyền không thể tranh cãi” đối với hầu như toàn bộ biển Đông dựa trên các dữ kiện lịch sử và những tấm bản đồ.
Bản đồ Trung Quốc 1136 cho thấy cực Nam của Trung Quốc chỉ dừng ở đảo Hải Nam. Mãi cho tới đầu thế kỉ 20, Trung Quốc mới ngang nhiên vẽ thêm Trường Sa, Hoàng Sa.
Antonio Carpio, Thẩm phán Tối cao của Philippines, đã bác bỏ việc Trung Quốc dựa vào các tấm bản đồ để đòi chủ quyền đối với khoảng 90% biển Đông. Thẩm phán Antonio Carpio khẳng định rằng những tấm bản đồ đó không có giá trị gì nhiều.
Trung Quốc nêu ra những bản đồ cổ của Trung Quốc như những sự thật lịch sử để đòi chủ quyền các đảo, các bãi đá, các bãi cạn và các vùng biển bên trong đường 9 đoạn mà họ tự vạch ra ở biển Đông”.
Trước hết, chúng tôi phải khẳng định là dựa theo luật pháp quốc tế thì một tấm bản đồ tự nó không cấu thành một giấy chủ quyền lãnh thổ hoặc một văn kiện pháp lý để xác định các quyền về lãnh thổ.
Thẩm phán Carpio đã đề nghị Chính phủ Philippines nộp đơn kiện Trung Quốc ra tòa trọng tài quốc tế để thách thức yêu sách “đường 9 đoạn” chữ U của Trung Quốc.
Ông Carpio đã dạy nhiều lớp về cơ sở pháp lý của những yêu sách chủ quyền của Philippines và Trung Quốc ở biển Đông dựa theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển.
Trong một cuộc nói chuyện tại Manila hồi đầu tuần này, ông Carpio đã đề cập tới hơn một chục tấm bản đồ được vẽ bởi các nhà vẽ địa đồ người Trung Quốc và người ngoại quốc từ năm 1136 cho tới những năm đầu của thập niên 1930.
Tất cả các tấm bản đồ cổ này cho thấy rằng kể từ khi Trung Quốc có những tấm bản đồ đầu tiên, Đảo Hải Nam đã là lãnh thổ cực nam của Trung Quốc”.
Theo Francois-Xavier Bonnet, một nhà địa lý làm việc cho Viện Nghiên cứu Đông Nam Á Đương đại tại Bangkok, vào đầu những năm 1900, Trung Quốc đã tự ý khảo sát và ngang nhiên đưa quần đảo Hoàng Sa trên biển Đông vào bản đồ của mình. Và họ đã dựa trên cơ sở này cho việc phân giới đường 9 đoạn năm 1947 (mà bây giờ được Trung Quốc đưa vào bản đồ chính thức).
Trung Quốc đã bắt đầu kế hoạch xây dựng đảo nhân tạo ở trung tâm Biển Đông nhằm phục vụ cho mục đích quân sự. Ảnh chụp hiện trường Trường Sa ngày 15/5 (Nguồn: AP)
Đối với các tấm bản đồ trong luật pháp quốc tế, hầu hết các bản đồ chỉ là nguồn thông tin. Thực tế, chúng cung cấp thông tin cho một khoảng thời gian nhất định và không phải là một tài liệu pháp lý”, ông nói.
Vào cuối tháng ba, Philippines đã nộp cho Tòa Trọng tài thường trực Quốc tế về Luật Biển những giấy tờ để hậu thuẫn cho đơn kiện của họ. Đơn kiện này cho rằng yêu sách đường 9 đoạn của Trung Quốc là quá đáng và không có cơ sở pháp lý vững chắc. Tháng trước, Tòa Trọng tài Thường trực đã hạn cho Trung Quốc tới ngày 15/12/2014 phải nộp các giấy tờ phản bác lập luận của Philippines. Tuy nhiên, Trung Quốc lại một lần nữa phớt lờ yêu cầu này của Hội đồng trọng tài.
Tiến sĩ Myron Nordquist, một chuyên gia của Trung tâm Luật pháp và Chính sách Hải dương của Đại học Virginia, cho rằng bản đồ và những dữ liệu bổ sung chỉ nên được xem là những tài liệu hỗ trợ cho các yêu sách chủ quyền.
Quí vị phải làm nhiều hơn là chỉ đưa ra một yêu sách. Quí vị phải chứng tỏ sự sở hữu có hiệu lực và chúng (các tài liệu hỗ trợ) chưa làm được như thế”.
Ông Nordquist nói rằng một nước yêu sách chủ quyền cần phải có quyền lực hoặc quyền hạn đối với lãnh thổ đó và điều đó không thể thực hiện trong lúc có sự phản đối của một nước khác. Ông nói rằng hoạt động lấp biển lấy đất của Trung Quốc tại bãi đá ngầm Gạc Ma không chứng tỏ sự chiếm lĩnh có hiệu lực của Trung Quốc vì Việt Nam và Philippines đã nộp một kháng thư ngoại giao”.
Và trước những hành động ngang ngược xây dựng sân bay và tàu cảng tại Trường Sa, Hoàng Sa bất chấp UNCLOS 1982 và DOC của Trung Quốc, Việt Nam cũng đã tiếp tục đưa kháng thư ngoại giao thể hiện sự phản đối chính thức của mình.
Euan Graham, một nhà nghiên cứu cấp cao của Trung tâm Nghiên cứu An ninh Hải dương của Trường Nghiên cứu Quốc tế Rajaratnam ở Singapore, thì nói rằng, Trung Quốc đang lâm vào một tình thế khó xử.
Họ có thể tạo ra một yêu sách dựa trên các cơ sở lịch sử đối với các hòn đảo ở biển Đông và nộp những bản đồ mà họ tin là có lợi cho luận cứ của họ, nhưng đường 9 đoạn không phù hợp với Luật Biển Liên Hiệp Quốc nếu sự giải thích của họ là đường đó là sự đóng khung của lãnh hải”. Ông Euan nói.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét