Sở dĩ trong tựa đề bài viết này đề cập đến chuyện “sư tử”, bởi Hoàng
đế Pháp Napoléon Bonaparte, từ hơn hai thế kỷ trước, được cho là có nói
rằng “Trung Hoa là một con sư tử đang ngủ. Hãy để cho nó ngủ, bởi khi thức
giấc, nó sẽ làm thế giới rung chuyển”. Mới đây, một nhà lãnh đạo Trung
Quốc đã viện dẫn câu nói đó của Napoléon, và thêm vào một vế nữa: “Bây
giờ con sư tử đó đã thức giấc nhưng nó là con sư tử hòa bình, thân mật
và văn minh”.

Tàu hải cảnh Trung Quốc cố tình lao vào đâm tàu Việt Nam ở khu vực giàn khoan Hải Dương 981
Bài viết trên Tân Hoa xã nói vòng vo tam quốc, nhưng đại để muốn
thanh minh thanh nga rằng, mặc dù Trung Quốc là “sư tử thức” nhưng vô
hại. Sở dĩ, người trong thiên hạ cảnh giác với Trung Quốc chẳng qua là
do “định kiến”!
Đóng vai “nạn nhân” bị hắt hủi, tác giả bài viết than thở: “Khi Trung
Quốc nghèo khó, thì bị người ta nhạo báng là “Đông Á bệnh phu”; khi
Trung Quốc đi lên, kinh tế vươn lên đứng hàng thứ hai trên thế giới thì
bị những ai mang tư tưởng “kẻ mạnh bá đạo” coi là đối thủ, là một sự đe
dọa nào đó”.
Cũng là do thiên hạ “định kiến” với Trung Quốc!
Khổng Tử, một nhà tư tưởng lớn của Trung Quốc từng nói: “Dở nhất
trong cái đạo xử thế là không biết lỗi của mình”. Bậc trí giả này của
Trung Hoa cổ đại còn rút ra một châm ngôn: “Người khôn ngoan hỏi nguyên
do lầm lỗi ở bản thân; kẻ dại khờ hỏi nguyên do ở người khác”.
Có lẽ tác giả Trình Vân Kiệt chẳng phải là kẻ dại khờ. Chỉ đơn giản
là muốn “kim thiền thoát xác”, dùng một trong 36 kế Tôn Tử để đánh bùn
sang ao mà thôi.
Hãy nghe những gì mà tác giả của bài trên Tân Hoa xã viết với một
thái độ trịch thượng, kẻ cả: “Tại sao Việt Nam và Nhật Bản cùng chịu ảnh
hưởng nặng của văn hóa Trung Hoa lại sinh lòng hiềm khích với Trung
Quốc?”.
Hỡi ôi! Ngang nhiên mang giàn khoan nước sâu cắm vào lòng biển của người khác, thì làm sao lòng người lại không nổi can qua!
Hãy nghe tác giả bài viết, hẳn không phải không thuộc sử, mà chẳng
qua là học Tôn Tử, “giả si bất điên”, giả ngu chứ không hề điên, viết:
“Lẽ nào họ (chỉ Việt Nam và Nhật Bản) không biết Trung Quốc từng là một
trong những quốc gia lớn mạnh nhất thế giới, nhưng không hề có lịch sử
xâm lược nước khác hay sao?”.
Cái này thì đúng là không biết thật!
Tác giả bài viết, dù cố “cười nụ giấu dao”, nhưng cuối cùng vẫn phải
lòi ra giọng dọa dẫm: “Bây giờ Trung Quốc là sự đe dọa hay cơ hội đối
với thế giới, sẽ phụ thuộc vào cách mọi người xóa bỏ định kiến về Trung
Quốc như thế nào”!
Cuối cùng, dù thấy tác giả của bài trên Tân Hoa xã viết nhiều điều hồ
đồ, nhưng không thể không đồng ý với tác giả ở một câu, cũng trong bài
viết này: “Lẽ nào không biết Trung Quốc ngày nay vẫn tin vào một điều cổ
huấn là: Nước tuy lớn, nhưng hiếu chiến tất vong quốc”.
Biết chứ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét